Cựu chiến binh

Tình đồng đội giữa lằn ranh sinh tử

"Thời hoa lửa" của ông không chỉ có đạn bom, mà còn là: Sẻ chia củ sắn, bát canh rừng: Những lúc lặng gió pháo, đồng đội lại chia nhau mẩu lương khô hay hớp nước cuối cùng trong bình tông. Lời thề dưới hầm: Những chàng trai tuổi đôi mươi hứa với nhau rằng "ai còn sống trở về phải tìm đến nhà nhau". Chính lời thề ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi cái chết.

Thanh Hóa06/02/2026Hà Hữu Duy (Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Trúc Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào tháng 02/1968, khi cuộc Tổng tiến công Mậu Thân đang ở giai đoạn quyết liệt nhất, chàng trai Đỗ Viết Thọ tròn 18 tuổi. Đó là cái tuổi đẹp nhất, nhưng thay vì chọn bút nghiên, ông đã chọn cây súng. Tại mặt trận Khe Sanh, người lính như ông Thọ phải sống và chiến đấu trong hệ thống giao thông hào chằng chịt. Ăn cơm vắt, uống nước suối pha lẫn mùi thuốc súng, và đối mặt với chiến thuật "vây lấn, tấn công dứt điểm" của quân ta.

"Thời hoa lửa" của ông không chỉ có đạn bom, mà còn là: Sẻ chia củ sắn, bát canh rừng: Những lúc lặng gió pháo, đồng đội lại chia nhau mẩu lương khô hay hớp nước cuối cùng trong bình tông. Lời thề dưới hầm: Những chàng trai tuổi đôi mươi hứa với nhau rằng "ai còn sống trở về phải tìm đến nhà nhau". Chính lời thề ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi cái chết.

Người lính sinh năm 1950 như ông Thọ đã đi qua chiến tranh với một tâm thế kiêu hãnh. Đường 9 - Khe Sanh sau đó được giải phóng (tháng 7/1968), ghi dấu một đòn cáo chung cho chiến lược "hàng rào điện tử McNamara" của Mỹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn