Tình đồng đội giữa lán trại
Lán trại nằm nép mình dưới tán rừng già, dựng bằng tre nứa, lợp vội bằng lá cọ. Mưa xuống thì dột, gió lùa thì lạnh, nhưng với những người lính, đó lại là nơi ấm áp nhất giữa chiến trường. Bởi ở đó… có đồng đội.
Chiều xuống, sau một ngày hành quân và làm nhiệm vụ, cả tiểu đội trở về lán. Người thì nhóm bếp, người vo gạo, người đi lấy nước. Mọi việc diễn ra như một thói quen không cần phân công.
“Ê, hôm nay có thêm ít rau rừng, nấu canh nhé!” – một người reo lên.
“Có rau là sang rồi!” – tiếng cười đáp lại.
Bữa cơm đơn sơ: nồi cơm vắt, bát canh loãng, chút muối vừng. Nhưng khi họ ngồi quây quần bên nhau, bỗng thấy đầy đặn lạ thường.
Một người gắp thức ăn bỏ vào bát người khác:
“Ăn đi, mai còn sức mà đi.”
Một người khác đùa:
“Ăn nhiều quá, mai tao gùi thay cho à?”
Tiếng cười vang lên, xua tan cả mệt nhọc.
Đêm đến, mưa rừng bất chợt trút xuống.
Nước dột từ mái lá, nhỏ tong tỏng xuống nền đất. Gió lùa vào lạnh buốt. Một góc lán bị ướt, vài người phải co ro dịch lại gần nhau.
“Lại đây, nằm sát vào cho ấm.”
Không ai ngại. Không ai khách sáo.
Chiếc chăn mỏng được kéo ra, đắp chung cho ba, bốn người. Người này xoay lưng che gió cho người kia. Có khi đang ngủ, ai đó khẽ kéo lại góc chăn cho bạn.
Giữa cái lạnh của rừng đêm, hơi ấm ấy quý hơn bất cứ thứ gì.
Có hôm, một người trong đội bị sốt.
Cả lán xôn xao.
Người thì chạy đi kiếm lá thuốc, người nấu nước, người ngồi quạt suốt đêm. Có người còn nhường cả phần cơm của mình, ép bạn ăn cho lại sức.
“Ráng lên, mai còn đi cùng tụi tao.”
Câu nói đơn giản, nhưng như một lời níu giữ.
Người lính bị sốt mở mắt, nhìn quanh. Những khuôn mặt lấm lem, mệt mỏi… nhưng đầy lo lắng.
Anh khẽ cười.
Giữa chiến tranh, có những thứ còn quý hơn cả mạng sống – đó là tình người.
Có những đêm không ngủ.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Cả lán tắt đèn, im phăng phắc. Mỗi người một vị trí, sẵn sàng.
Trong bóng tối, một bàn tay chạm vào bàn tay khác.
Không cần nói gì.
Chỉ cần biết: mình không một mình.
Sáng hôm sau, khi sương còn giăng kín lối, họ lại khoác ba lô lên vai.
“Đi thôi!”
Không ai biết phía trước là gì. Nhưng họ bước đi, vững vàng.
Bởi sau lưng họ… luôn có một mái lán nhỏ.
Và trong mái lán ấy… là tình đồng đội – thứ ánh sáng âm thầm nhưng bền bỉ, đủ để soi đường qua mọi khói lửa chiến tranh.



