TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA TRÙNG KHƠI
Những năm tháng lênh đênh giữa biển khơi đã giúp bác Nguyễn Văn Hùng hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng đội trong quân ngũ. Giữa sóng gió Trường Sa, những người lính hải quân trẻ tuổi luôn sống chan hòa, sẻ chia từng ngụm nước ngọt, từng chiếc áo khô và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, hiểm nguy. Tình cảm thiêng liêng ấy đã trở thành ký ức đẹp nhất trong quãng đời “Thời hoa lửa” của bác.
Người viết nhận ra rằng chiến tranh và gian khổ luôn là nơi thử thách con người rõ ràng nhất. Nhưng cũng chính trong những hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Đối với bác Nguyễn Văn Hùng, những năm tháng làm lính hải quân giữa biển khơi đã để lại nhiều ký ức không thể quên về tình cảm anh em đồng chí. “Ở ngoài biển, đồng đội quý như người thân trong gia đình,” bác xúc động nói. Những năm đầu thập niên tám mươi, điều kiện sinh hoạt trên tàu hải quân còn rất thiếu thốn. “Nước ngọt phải tiết kiệm từng chút,” bác kể. Có những chuyến công tác dài ngày, mỗi chiến sĩ chỉ được dùng một lượng nước rất ít cho sinh hoạt cá nhân. “Có hôm khát lắm cũng không dám uống nhiều,” bác cười. Người viết hình dung cuộc sống của những người lính trẻ giữa đại dương mênh mông — nơi từng ca nước ngọt cũng trở nên vô cùng quý giá. Bác kể rằng dù khó khăn đến đâu, anh em trên tàu luôn biết nhường nhịn và sẻ chia với nhau. “Có gì cũng để phần cho nhau,” bác nói. Những chiến sĩ quê miền biển, miền núi hay đồng bằng đều nhanh chóng coi nhau như anh em ruột thịt. “Xa nhà nên càng thương nhau hơn,” bác kể. Người viết cảm nhận được sự gắn bó đặc biệt của những người lính trẻ sống cùng nhau giữa biển khơi xa xôi. Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là chuyến công tác dài ngày ra khu vực Nhà giàn phía Nam Tổ quốc vào năm 1986. “Hôm đó thời tiết rất nắng nóng,” bác nhớ lại. Con tàu lênh đênh nhiều ngày trên biển khiến ai cũng mệt mỏi. “Có đồng chí bị cảm nặng do say sóng kéo dài,” bác kể. Người chiến sĩ trẻ ấy sốt cao và gần như không ăn uống được. “Cậu ấy nằm mê man trong khoang,” bác xúc động nói. Người viết hình dung không khí căng thẳng trên con tàu giữa đại dương khi một đồng đội bất ngờ đổ bệnh trong điều kiện thiếu thốn thuốc men. Ngay lập tức, cả đơn vị cùng nhau chăm sóc đồng đội. “Người thì nấu cháo, người lấy khăn lau nước,” bác kể. Riêng bác Hùng đang trực thông tin nhưng tranh thủ từng lúc rảnh để vào hỏi thăm đồng đội. “Anh em thay nhau thức đêm chăm sóc,” bác nhớ lại. Có chiến sĩ còn nhường phần nước ngọt ít ỏi của mình cho người bệnh. “Hồi đó nước quý lắm nhưng không ai tiếc,” bác cười hiền. Người viết lặng người trước tình cảm chân thành mà những người lính hải quân năm ấy dành cho nhau. Sau vài ngày được chăm sóc tận tình, người chiến sĩ trẻ dần hồi phục. “Hôm cậu ấy ngồi dậy ăn được bát cháo, cả tàu vui lắm,” bác kể. Không khí trên tàu như nhẹ nhõm hẳn sau những ngày lo lắng. “Ở biển xa chỉ cần đồng đội khỏe mạnh là mừng rồi,” bác nói. Người viết cảm nhận được sự giản dị nhưng rất sâu sắc trong suy nghĩ của những người lính hải quân thời chiến. Không chỉ lúc khó khăn, ngay cả trong cuộc sống thường ngày, tình đồng đội cũng hiện diện trong từng việc nhỏ. “Anh em thường kể chuyện quê cho nhau nghe,” bác cười. Những buổi tối biển yên, mọi người hay ngồi trên boong tàu trò chuyện dưới bầu trời đầy sao. “Có người nhớ mẹ, có người nhớ vợ con,” bác kể. Riêng bác thường kể về quê biển Hoằng Tiến với những buổi kéo lưới sáng sớm và tiếng sóng quê nhà. “Anh em bảo nghe chuyện quê biển thấy nhớ nhà hơn,” bác cười hiền. Người viết hiểu rằng những câu chuyện giản dị ấy chính là cách để người lính trẻ vơi đi nỗi cô đơn giữa biển khơi mênh mông. Bác Hùng kể rằng có lần tàu nhận được thư từ đất liền gửi ra. “Anh em chuyền tay nhau đọc vui lắm,” bác nhớ lại. Ai nhận được thư đều đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cẩn thận cất giữ. “Có người đọc thư xong lặng im cả buổi,” bác kể. Người viết cảm nhận được nỗi nhớ quê hương và gia đình luôn âm thầm cháy trong lòng người lính biển năm ấy. Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, bác Nguyễn Văn Hùng vẫn giữ liên lạc với một số đồng đội cũ. “Thỉnh thoảng anh em vẫn gọi điện hỏi thăm nhau,” bác cười. Mỗi lần gặp lại, những câu chuyện về biển đảo, về con tàu năm xưa và những ngày tháng lênh đênh giữa Biển Đông lại được nhắc lại đầy xúc động. “Tình đồng đội lính biển đặc biệt lắm,” bác nói nhẹ nhàng. Người viết nhìn người cựu chiến binh già ngồi lặng bên hiên nhà nghe tiếng sóng biển Hoằng Tiến vọng vào mà cảm nhận được chiều sâu của những ký ức “Thời hoa lửa” chưa bao giờ phai nhạt trong trái tim người lính. Chiều xuống dần trên quê biển. Ngoài xa, những con thuyền đánh cá đang trở về bến sau một ngày ra khơi, gợi nhớ hình ảnh những chuyến tàu hải quân năm nào từng chở tuổi trẻ của bác Nguyễn Văn Hùng vượt sóng giữ biển đảo quê hương. Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Hùng chậm rãi nói: “Điều quý giá nhất mà tôi có được sau những năm tháng quân ngũ không chỉ là kỷ niệm về biển đảo, mà còn là tình đồng đội — thứ tình cảm thiêng liêng theo mình suốt cả cuộc đời.”



