TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHÔNG PHAI MỜ
TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHÔNG PHAI MỜ
Trong cuộc đời mỗi người lính, điều còn lại sâu đậm nhất sau những năm tháng quân ngũ không chỉ là những kỷ niệm về thao trường hay những ngày tháng rèn luyện, mà còn là tình đồng chí, đồng đội.
Với cựu chiến binh Giàng Seo Vảng, những năm từ 1984 đến 1988 là khoảng thời gian tuổi trẻ được sống trong môi trường tập thể, nơi những người thanh niên từ nhiều vùng quê cùng chung một mái nhà, cùng học tập, rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ.
Ở đó, mỗi người lính đều có một quê hương riêng, một gia đình riêng, nhưng khi khoác chung màu áo, tất cả đều trở thành đồng đội.
Có thể năm tháng đã trôi qua, nhiều người đã trở về những miền quê khác nhau, nhưng ký ức về những người từng sát cánh bên nhau vẫn luôn được gìn giữ.
Sau khi xuất ngũ năm 1988 và trở về Hồ Sáo Chải, Giàng Seo Vảng tiếp tục cuộc sống đời thường. Đến năm 1997, khi tham gia Hội Cựu chiến binh, đồng chí lại có thêm cơ hội gặp gỡ những người đã từng có chung một thời tuổi trẻ trong màu áo lính.
Bởi đối với người lính, có những người đồng đội có thể không gặp lại thường xuyên, nhưng một khi đã gọi hai tiếng “đồng đội”, tình cảm ấy sẽ luôn còn mãi trong ký ức.


