Cựu chiến binh

TÌNH ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI

Lào Cai11/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TÌNH ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI

Của cựu chiến binh Vũ Hồng Hiền (sinh năm 1950, nhập ngũ 1971)**

Trong cuộc đời binh nghiệp của cựu chiến binh Vũ Hồng Hiền, ông luôn nói rằng:
“Chiến tranh rồi cũng qua, nhưng tình đồng đội thì theo mình suốt cả cuộc đời.”

Kỷ niệm đầu tiên – chiếc áo mưa chia đôi

Những ngày đầu hành quân vào Trường Sơn, mưa rừng xối xả. Áo mưa khi ấy là thứ “xa xỉ” vì cả trung đội chỉ vài chiếc. Trên đoạn đường dốc trơn trượt, người lính trẻ Hiền chủ yếu phải chịu mưa.

Thấy vậy, đồng đội cùng tiểu đội – anh Tâm quê Thái Bình – đã xé đôi chiếc áo mưa của mình, đưa nửa cho ông Hiền.
Ông nhớ mãi câu nói giản dị ấy:
“Lính với nhau, thiếu gì thì san nấy.”

Nửa chiếc áo mưa mỏng manh ngày ấy, đối với ông, không chỉ là vật che mưa mà là “lá bùa” giúp ông bước tiếp giữa gian khổ.

Kỷ niệm không quên – bát cơm chia nhau giữa ranh giới sống chết

Có lần đơn vị bị vây chặt giữa rừng, tiếp tế khó khăn. Lương thực cạn, mỗi người chỉ còn một nắm cơm nắm bằng lòng bàn tay.
Thấy ông Hiền bị sốt rét run cầm cập, một người đồng đội đã chia nửa phần cơm ít ỏi của mình cho ông.

Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại, mắt ông vẫn đỏ hoe:
“Giữa ranh giới sống – chết, đồng đội chia cho mình nửa bát cơm. Đó là ân nghĩa mang theo cả đời.”

Kỷ niệm chiến trường – người đồng đội cứu mạng trong tích tắc

Trong một trận đánh ác liệt năm 1972, quả pháo địch nổ gần trận địa. Đất đá văng tung tóe.
Khi mảnh pháo bay tới, ông Hiền vì nằm chắn hướng bắn nên không kịp phản ứng. Chính anh Thanh, đồng đội cùng vị trí, đã lao vào kéo ông xuống hố cá nhân.

Chỉ chậm vài giây thôi, có lẽ ông đã không còn hôm nay.
Đến giờ, mỗi khi nhắc tên anh Thanh – người đã hy sinh trong trận đánh sau đó – giọng ông chùng xuống:
“Cả đời này, tôi mang ơn cậu ấy.”

Bức thư cuối cùng của người đồng đội không trở về

Trong ba lô của ông, đến nay vẫn giữ một bức thư đã ngả màu thời gian. Đó là thư của người đồng đội tên Nhâm – quê Nam Định – viết gửi về cho mẹ trước ngày lên đường đánh lớn.
Anh Nhâm đã nhờ ông Hiền cất hộ vì sợ ướt mưa, và dặn:
“Nếu tớ có mệnh hệ gì, cậu gửi giúp bức thư này.”

Trận đánh hôm ấy, anh Nhâm hy sinh.
Nhiều năm sau khi hòa bình, ông Hiền mang bức thư về tận quê Nam Định, trao tận tay mẹ anh. Người mẹ già ôm chặt bức thư, ôm chặt ông Hiền mà khóc…
Đó là giây phút mà ông nói rằng nặng nhất đời người lính:
“Mình sống, còn bạn lại nằm lại tuổi đôi mươi.”

Sau chiến tranh – tình đồng đội vẫn nguyên vẹn

Khi trở về quê hương, ông Hiền vẫn giữ liên lạc với những đồng đội còn sống.
Mỗi năm, vào những dịp truyền thống, mọi người lại tụ họp:
– ôn lại chuyện cũ,
– nhắc tên người đã khuất,
– chia sẻ cuộc sống đời thường.

Họ không xa nhau dù mỗi người một phương trời. Tình đồng đội thời chiến đấu đã trở thành tình nghĩa anh em trọn đời.

KẾT LẠI

Với cựu chiến binh Vũ Hồng Hiền, ký ức chiến tranh không chỉ là tiếng bom đạn hay những trận đánh cam go.
Đó là tình đồng đội – tình người giữa gian khó, là những bàn tay kéo nhau qua cái chết, là những sẻ chia nhỏ bé mà lớn hơn tất cả.

Ông luôn nói:
“Nếu không có đồng đội, có lẽ không có tôi ngày hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TÌNH ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa