Tình đồng đội sắt son: Tôi và ông Hàn
Tình đồng đội sắt son: Tôi và ông Hàn
Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, tình đồng đội là thứ ánh sáng duy nhất sưởi ấm lòng người lính. Ông Vũ Văn Lập thường nhắc đến ông Hàn với một sự trân trọng đặc biệt. Cả hai cùng quê Yên Mô, cùng vào sinh ra tử trong những trận đánh ác liệt nhất tại chiến trường biên giới Tây Nam và Campuchia. Ông Hàn không chỉ là đồng chí, mà còn là người anh em ruột thịt.
Bác Lập kể, có những trận đánh ác liệt, khi đạn vây tứ phía, chỉ cần một ánh mắt nhìn nhau là người này hiểu người kia đang nghĩ gì để yểm trợ. Có lần, trong một đợt hành quân dài ngày, bác Lập bị thương ở chân, chính bác Hàn đã thay ông mang vác ba lô, dìu ông đi qua những đoạn đường rừng hiểm trở. Ngược lại, những lúc bác Hàn thiếu thốn thuốc men khi lên cơn sốt rét, ông Lập đã nhường phần lương thực, thuốc men quý giá nhất của mình cho bạn.
Kỷ niệm xúc động nhất là những đêm nằm dưới công sự, mưa rừng xối xả, hai người lại kể cho nhau nghe về quê nhà Yên Mô. Họ kể về rặng tre xóm Hàng, về bát canh cua đồng mẹ nấu, về những người con gái quê nhà đang chờ đợi. Họ đã thề với nhau: "Nếu một trong hai đứa không về, người kia phải có trách nhiệm về quê chăm sóc cha mẹ của bạn". Lời thề ấy nặng tựa thái sơn, là động lực để họ cùng nhau vượt qua mưa bom bão đạn, cùng nhau sống sót để trở về.



