Tình đồng đội – thứ giữ người ta đứng dậy-NDC
Điều khiến nhật ký của anh trở nên đặc biệt không phải chỉ là chiến tranh, mà là tình người.
Điều khiến nhật ký của anh trở nên đặc biệt không phải chỉ là chiến tranh, mà là tình người.
Có lần một đồng đội bị sốt rét giữa rừng. Không thuốc men đầy đủ, cả nhóm thay nhau cõng, thay nhau dìu đi.
Anh viết:
“Nếu một người gục xuống, cả đội hình sẽ chậm lại. Nhưng nếu bỏ rơi nhau, thì không ai còn là mình nữa.”
Trong những đêm dừng chân, họ ngồi sát nhau, chia từng nắm cơm nhỏ, từng ngụm nước ít ỏi. Không ai nói nhiều. Nhưng sự im lặng đó lại là một thứ gắn kết rất mạnh.


