Tình đồng đội trong khói lửa Pursat
"Thời Hoa Lửa" – cái tên nghe vừa lãng mạn vừa bi tráng, và với bác Lã Văn Thảnh, đó chính là quãng thời gian đẹp nhất nhưng cũng gian khổ nhất của đời người. Sinh năm 1953 tại xã Yên Mô, bác Thảnh mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ vào chiến trường với một tâm thế sẵn sàng hy sinh vì nghĩa vụ quốc tế. Câu chuyện của bác không chỉ là chuyện đánh giặc, mà còn là bản tình ca về tình đồng đội giữa làn mưa bom bão đạn. Giai đoạn từ năm 1977 đến 1982, bác Thảnh cùng Trung đoàn 157, Sư đoàn 339 đóng quân và chiến đấu tại Campuchia. Địa danh Pursat (Bồ Sát) đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức của bác. Đó là những ngày hành quân ròng rã qua những cánh rừng rậm, những trận đánh phòng ngự kiên cường bảo vệ từng tấc đất tại các cao điểm biên giới. Bác Thảnh chia sẻ, ở chiến trường, sự sống và cái chết luôn cận kề. Kỷ niệm mà bác không bao giờ quên là trận đánh vào tháng 10/1982. Khi bị địch bao vây suốt 3 ngày, điều giúp bác và đồng đội trụ vững không chỉ là súng đạn, mà là niềm tin vào nhau. Bác kể về anh Công, anh Thân – những người đồng đội cùng quê Yên Mô đã sát cánh bên bác. "Lúc khó khăn nhất, chúng tôi nhìn nhau để lấy thêm can đảm. Biết có người đồng đội bên cạnh, mình thấy vững lòng hơn nhiều," bác nói. Hạnh phúc lớn nhất của đời lính, theo bác Thảnh, không phải là chiến thắng vang dội, mà là giây phút thấy đồng đội mình vẫn còn sống sau một trận đánh. Khoảnh khắc Quân đoàn 3 đến giải vây sau 3 ngày bị kẹt giữa vòng vây quân địch là một kỷ niệm vô giá. Đó là giây phút của sự vỡ òa, của những cái ôm siết chặt giữa những người lính vừa bước ra từ cõi chết. Giờ đây, trở về với cuộc sống đời thường tại xã Yên Mỹ, bác Thảnh vẫn giữ thói quen nâng niu chiếc túi đựng đầy huân chương. Đối với bác, đó là tài sản quý giá nhất, là minh chứng cho một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" và thực hiện nghĩa vụ cao cả tại Campuchia. Mỗi tấm huân chương đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu của bác cùng những người đồng đội năm xưa. Gửi gắm thông điệp đến thế hệ trẻ, bác Thảnh nhấn mạnh vào hai chữ "Trách nhiệm". Bác mong muốn các cháu đoàn viên thanh niên hôm nay phải luôn ghi nhớ công ơn của những người đi trước, học tập thật tốt để xây dựng quê hương Yên Mô ngày càng giàu đẹp. Câu chuyện của bác Thảnh đã tiếp thêm ngọn lửa lòng yêu nước, giúp thế hệ trẻ hiểu rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng cả tuổi xuân và xương máu của những người lính "Thời Hoa Lửa".



