Cựu chiến binh

TÌNH ĐỒNG ĐỘI VƯỢT BIÊN GIỚI

Tình đồng đội vượt biên giới

Khánh Hòa20/04/2026Trần Thị Mạch Mai Phương (Chi đoàn Trường Mầm non Hoa Phượng - Đoàn xã Diên Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TÌNH ĐỒNG ĐỘI VƯỢT BIÊN GIỚI

Vệt khói lam chiều trên đất Lào:

Chiều tháng 10 năm 1985, trên mảnh đất Lào đầy nắng gió, hai chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam là Tôi và Trần Minh Tuấn ngồi lặng lẽ bên đống lửa trại nhỏ. Tuấn, người bạn đồng hương Quảng Trị với tôi, đang chăm chú vá lại chiếc áo rách vai của mình.

“Hôm nay mệt thật, Tuấn nhỉ?” Tuấn khẽ nói, giọng trầm ấm. “Đi bộ cả ngày qua mấy bản làng, dân bản cho ít cơm, ít cá khô, thế mà vẫn thấy đói”. Tôi gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dãy núi hùng vĩ. “Đúng là đất bạn đẹp thật, nhưng mà đường đi thì vất vả. Mình vẫn nhớ ngày xưa, mẹ mình hay làm món ‘khao lam’ cho ăn, vị béo bùi cứ quyện mãi. Giờ ở đây, chỉ có cơm lam này thôi, cũng ngon nhưng mà không giống mẹ làm”.

Hai người lính trẻ, xa quê hương hàng ngàn cây số, tìm đến vùng đất Lào anh em để thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả. Họ cùng nhau trải qua bao gian khổ, hiểm nguy, và trong những phút giây tĩnh lặng như thế này, ký ức về gia đình, về quê hương lại càng thêm da diết.

Giai đoạn nghĩa vụ quốc tế trên đất bạn:

Tôi và Tuấn nhập ngũ cùng đợt, cùng thuộc một đơn vị và nhanh chóng trở thành đôi bạn thân thiết. Họ cùng nhau học tập, huấn luyện, và rồi cùng nhau lên đường sang Lào làm nhiệm vụ. Tuy khác nhau về giọng nói, về phong tục tập quán, nhưng họ tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc qua những câu chuyện về quê hương, về lý tưởng cách mạng. Những ngày đầu ở Lào, mọi thứ đều lạ lẫm. Ngôn ngữ khác biệt, phong tục tập quán xa lạ, và cả những hiểm nguy rình rập từ phía kẻ thù. Có những lúc, Tôi và Tuấn phải di chuyển trong rừng sâu hàng tuần liền, chỉ có lương khô và nước suối làm bạn. Có những đêm, họ phải thức trắng đêm canh gác, nghe tiếng thú rừng rít gào, tiếng bom đạn xa xa vọng lại. Một lần, đơn vị của Tôi và Tuấn bị phục kích khi đang hành quân qua một khu rừng rậm. Bom đạn nổ vang trời, khói bụi mù mịt. Trong cảnh hỗn loạn đó, Tuấn đã bị thương nặng ở chân. Tôi bất chấp nguy hiểm, đã lao mình qua làn đạn, cõng Tuấn chạy về phía hố cá nhân. Anh đã dùng chính tấm áo của mình để băng bó vết thương cho bạn, rồi cùng những người đồng đội khác dìu Tuấn đến trạm xá dã chiến. “Nếu không có cậu, tớ chắc đã không còn ở đây, Châu ạ”, Tuấn nói, giọng yếu ớt nhưng đầy xúc động, khi tỉnh dậy. Tôi chỉ cười, siết chặt tay bạn: “Chúng ta là đồng đội mà, Tuấn. Sống chết có nhau”.

Tình nghĩa quân dân Lào - Việt:

Không chỉ có tình đồng đội keo sơn, Tôi và Tuấn còn nhận được sự yêu mến, giúp đỡ của bà con dân bản nơi họ đóng quân. Bà con dân bản Lào xem họ như con cháu trong nhà, luôn chia sẻ những bữa cơm đạm bạc, những nụ cười ấm áp. Có lần, tôi bị sốt rét, người nóng ran, mê man. Bà con trong bản đã mang lá thuốc, mang cháo cho anh ăn. Một người phụ nữ Lào lớn tuổi, tóc đã bạc trắng, đã ngồi bên giường tôi suốt đêm, quạt cho anh, mong anh sớm bình phục. “Bà ơi, cháu cảm ơn bà nhiều lắm”, tôi thì thầm khi tỉnh dậy, “cháu chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương như thế này.”

Người phụ nữ Lào mỉm cười hiền hậu: “Các cháu là bộ đội cụ Hồ, là anh em của dân tộc Lào. Chúng tôi coi các cháu như con cháu trong nhà. Các cháu cứ yên tâm chiến đấu, bà con sẽ ở đây để hỗ trợ các cháu.” Tình cảm của bà con dân bản đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho Tôi và Tuấn, giúp họ vượt qua những khó khăn, thử thách nơi chiến trường.Cuộc chiến đấu cuối cùng và lời hứa trên đất bạn: Cuối năm 1985, một chiến dịch lớn đã nổ ra trên vùng biên giới Việt - Lào. Tôi và Tuấn cùng đơn vị được giao nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi chiến lược. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn của kẻ thù trút xuống như mưa, khói lửa bao trùm cả một vùng trời. Trong một đợt tấn công dữ dội, Tuấn đã hy sinh. Anh ngã xuống ngay bên cạnh Tôi, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn về phía chân trời. Tôi đau đớn ôm lấy thi thể bạn, máu của Tuấn thấm đỏ cả áo anh. “Tuấn ơi, cậu đi đâu mà bỏ tớ một mình thế này?”, Tôi gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi. Tôi nhớ lại những kỷ niệm xưa, nhớ những lời hứa sẽ cùng nhau trở về quê hương, nhớ những món ăn mẹ làm. Tôi đã cẩn thận lấy chiếc khăn rằn của Tuấn, gói ghém thi thể bạn mình, rồi cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Tôi hứa với lòng mình, sẽ sống thay phần của Tuấn, sẽ trở về quê hương, tìm gặp gia đình Tuấn để báo tin và thực hiện những gì mà hai người đã từng mơ ước.Hồn thiêng hòa quyện trên đất bạn: Sau chiến tranh, tôi trở về quê hương, mang theo nỗi đau mất bạn. Tôi đã tìm đến gia đình Tuấn, kể cho họ nghe về những năm tháng hai người đã chiến đấu bên nhau, về sự hy sinh anh dũng của Tuấn. Gia đình Tuấn rất cảm động, coi tôi như người con, người em trong nhà. Nhiều năm sau, tôi đã trở lại thăm đất nước Lào, nơi anh đã từng chiến đấu và có những người bạn, người anh em thân thiết. Anh đến thăm những bản làng xưa, nơi bà con dân bản vẫn luôn nhớ về những người lính tình nguyện Việt Nam. Tôi tìm đến ngọn đồi xưa, nơi Tuấn đã hy sinh, thắp một nén hương và cảm nhận như hồn thiêng của người bạn vẫn còn hòa quyện nơi đây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn