TÌNH ĐỒNG ĐỘI VƯỢT BIÊN GIỚI
Tình đồng đội vượt biên giới

Vệt khói lam chiều trên đất Lào:
Chiều tháng 10 năm 1985, trên mảnh đất Lào đầy nắng gió, hai chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam là Tôi và Trần Minh Tuấn ngồi lặng lẽ bên đống lửa trại nhỏ. Tuấn, người bạn đồng hương Quảng Trị với tôi, đang chăm chú vá lại chiếc áo rách vai của mình.
“Hôm nay mệt thật, Tuấn nhỉ?” Tuấn khẽ nói, giọng trầm ấm. “Đi bộ cả ngày qua mấy bản làng, dân bản cho ít cơm, ít cá khô, thế mà vẫn thấy đói”. Tôi gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dãy núi hùng vĩ. “Đúng là đất bạn đẹp thật, nhưng mà đường đi thì vất vả. Mình vẫn nhớ ngày xưa, mẹ mình hay làm món ‘khao lam’ cho ăn, vị béo bùi cứ quyện mãi. Giờ ở đây, chỉ có cơm lam này thôi, cũng ngon nhưng mà không giống mẹ làm”.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hai người lính trẻ, xa quê hương hàng ngàn cây số, tìm đến vùng đất Lào anh em để thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả. Họ cùng nhau trải qua bao gian khổ, hiểm nguy, và trong những phút giây tĩnh lặng như thế này, ký ức về gia đình, về quê hương lại càng thêm da diết.
Giai đoạn nghĩa vụ quốc tế trên đất bạn:
Tôi và Tuấn nhập ngũ cùng đợt, cùng thuộc một đơn vị và nhanh chóng trở thành đôi bạn thân thiết. Họ cùng nhau học tập, huấn luyện, và rồi cùng nhau lên đường sang Lào làm nhiệm vụ. Tuy khác nhau về giọng nói, về phong tục tập quán, nhưng họ tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc qua những câu chuyện về quê hương, về lý tưởng cách mạng. Những ngày đầu ở Lào, mọi thứ đều lạ lẫm. Ngôn ngữ khác biệt, phong tục tập quán xa lạ, và cả những hiểm nguy rình rập từ phía kẻ thù. Có những lúc, Tôi và Tuấn phải di chuyển trong rừng sâu hàng tuần liền, chỉ có lương khô và nước suối làm bạn. Có những đêm, họ phải thức trắng đêm canh gác, nghe tiếng thú rừng rít gào, tiếng bom đạn xa xa vọng lại. Một lần, đơn vị của Tôi và Tuấn bị phục kích khi đang hành quân qua một khu rừng rậm. Bom đạn nổ vang trời, khói bụi mù mịt. Trong cảnh hỗn loạn đó, Tuấn đã bị thương nặng ở chân. Tôi bất chấp nguy hiểm, đã lao mình qua làn đạn, cõng Tuấn chạy về phía hố cá nhân. Anh đã dùng chính tấm áo của mình để băng bó vết thương cho bạn, rồi cùng những người đồng đội khác dìu Tuấn đến trạm xá dã chiến. “Nếu không có cậu, tớ chắc đã không còn ở đây, Châu ạ”, Tuấn nói, giọng yếu ớt nhưng đầy xúc động, khi tỉnh dậy. Tôi chỉ cười, siết chặt tay bạn: “Chúng ta là đồng đội mà, Tuấn. Sống chết có nhau”.
Tình nghĩa quân dân Lào - Việt:
Không chỉ có tình đồng đội keo sơn, Tôi và Tuấn còn nhận được sự yêu mến, giúp đỡ của bà con dân bản nơi họ đóng quân. Bà con dân bản Lào xem họ như con cháu trong nhà, luôn chia sẻ những bữa cơm đạm bạc, những nụ cười ấm áp. Có lần, tôi bị sốt rét, người nóng ran, mê man. Bà con trong bản đã mang lá thuốc, mang cháo cho anh ăn. Một người phụ nữ Lào lớn tuổi, tóc đã bạc trắng, đã ngồi bên giường tôi suốt đêm, quạt cho anh, mong anh sớm bình phục. “Bà ơi, cháu cảm ơn bà nhiều lắm”, tôi thì thầm khi tỉnh dậy, “cháu chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương như thế này.”



