Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tình đồng đội vượt qua bom đạn

Những năm tháng chiến tranh, có những con đường mà mỗi bước chân đều gắn với hiểm nguy. Bộ đội hành quân giữa rừng núi, qua những tuyến đường bị đánh phá, vừa mang theo lương thực, trang bị, vừa giữ vững đội hình để hoàn thành nhiệm vụ. Trong một đơn vị nọ có một tiểu đội gồm những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau. Người quê miền núi, người từ đồng bằng, người đến từ những vùng ven biển. Họ khác nhau về giọng nói, quê hương và tuổi tác, nhưng những ngày cùng hành quân đã khiến họ trở thành anh em.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tình đồng đội vượt qua bom đạn

Những năm tháng chiến tranh, có những con đường mà mỗi bước chân đều gắn với hiểm nguy. Bộ đội hành quân giữa rừng núi, qua những tuyến đường bị đánh phá, vừa mang theo lương thực, trang bị, vừa giữ vững đội hình để hoàn thành nhiệm vụ.

Trong một đơn vị nọ có một tiểu đội gồm những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau. Người quê miền núi, người từ đồng bằng, người đến từ những vùng ven biển. Họ khác nhau về giọng nói, quê hương và tuổi tác, nhưng những ngày cùng hành quân đã khiến họ trở thành anh em.

Trong số ấy có Tân và Lâm, hai người thường được phân công đi gần nhau.

Tân lớn tuổi hơn, đã có kinh nghiệm hành quân. Lâm còn trẻ, mới vào đơn vị chưa lâu. Tân thường chỉ cho Lâm cách giữ sức trên đường dài, cách buộc lại dây ba lô và cách quan sát đường đi.

Lâm cũng quý người đồng đội ấy như một người anh.

Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh di chuyển qua một tuyến đường thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.

Trước khi lên đường, người chỉ huy nhắc mọi người giữ đội hình, chấp hành tín hiệu và nhanh chóng vượt qua những khu vực nguy hiểm.

Đoàn quân bắt đầu đi.

Ban đầu, mọi thứ khá yên tĩnh.

Nhưng khi đơn vị vừa đến gần một đoạn đường trống, tiếng máy bay từ xa vọng lại.

– Báo động!

Mọi người nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp.

Những tiếng nổ vang lên liên tiếp ở khu vực phía trước. Đất đá rung chuyển. Khói bụi phủ kín con đường.

Tân vừa tìm được chỗ trú thì nhận ra Lâm chưa vào được vị trí an toàn.

Anh lập tức quay lại.

Lâm đang cố đưa một người đồng đội bị thương nhẹ vào nơi che chắn.

Tân chạy đến:

– Để tôi giúp!

Hai người cùng dìu đồng đội vào phía sau một mô đất.

Khi tiếng nổ tạm lắng, người chỉ huy kiểm tra quân số.

Mọi người vẫn còn đủ.

Tân nhìn Lâm:

– Cậu có sao không?

Lâm lắc đầu:

– Không sao. Nhưng may có anh quay lại.

Tân cười:

– Chúng ta đi cùng nhau thì phải nhìn nhau mà đi.

Đơn vị tiếp tục hành quân.

Con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn.

Có đoạn cây đổ chắn ngang. Có đoạn đường bị đất đá phủ kín. Những người lính phải cùng nhau dọn đường để cả đơn vị đi qua.

Lâm lúc này không còn là người luôn cần Tân giúp đỡ nữa.

Anh bắt đầu chủ động nhận phần việc nặng.

Khi thấy Tân mệt, Lâm nói:

– Anh nghỉ một chút, để em mang.

Tân nhìn bạn:

– Được. Nhưng đừng cố quá.

Lâm cười:

– Anh dạy em mà.

Hai người đổi nhau mang đồ.

Chiều xuống, đơn vị tạm dừng bên một con suối.

Mọi người ngồi sát bên nhau. Một chiến sĩ lấy ít lương khô chia đều. Người khác đưa bi đông nước cho người bên cạnh.

Không ai có nhiều.

Nhưng ai cũng sẵn sàng chia.

Đêm ấy, tiếng máy bay lại xuất hiện ở xa. Đơn vị nhanh chóng ổn định vị trí.

Lâm ngồi cạnh Tân.

Anh hỏi:

– Anh có bao giờ nghĩ mình sẽ sợ không?

Tân im lặng một lúc rồi đáp:

– Có chứ. Người lính cũng là con người. Nhưng khi bên cạnh có đồng đội, mình biết mình không được phép chỉ nghĩ đến bản thân.

Lâm gật đầu.

Ngoài kia, tiếng động cơ dần xa.

Trong bóng tối, hai người vẫn ngồi cạnh nhau.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường.

Những ngày tiếp theo, họ còn trải qua nhiều lần hành quân trong điều kiện khó khăn. Có lúc phải đi dưới mưa, có lúc phải vượt qua những đoạn đường bị đánh phá.

Mỗi khi có nguy hiểm, những người lính lại tìm cách bảo vệ và hỗ trợ nhau.

Không ai biết ai sẽ là người cần giúp đỡ vào ngày hôm sau.

Hôm nay Tân giúp Lâm.

Ngày mai có thể Lâm sẽ giúp Tân.

Chính sự tin cậy ấy khiến cả tiểu đội ngày càng gắn bó.

Một thời gian sau, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi tuyến đường ấy.

Khi nhìn lại con đường đã đi qua, Lâm nói:

– Nếu hôm đó không có anh quay lại...

Tân cắt lời:

– Đừng nói chuyện đó nữa.

– Nhưng em muốn nói.

Tân nhìn bạn rồi cười:

– Sau này nếu đến lượt tôi gặp khó khăn, cậu cũng phải quay lại như tôi đã quay lại với cậu.

Lâm đáp ngay:

– Nhất định.

Hai người bắt tay nhau.

Không có lời thề lớn lao.

Chỉ một cái bắt tay giữa hai người lính đã cùng nhau đi qua những ngày gian khó.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Những người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường.

Tân và Lâm vẫn giữ liên lạc.

Mỗi lần gặp nhau, họ thường nhắc lại những con đường rừng, những đêm hành quân và những lần cùng nhau vượt qua hiểm nguy.

Có những chuyện theo thời gian đã phai mờ.

Nhưng một điều họ không bao giờ quên là trong những giờ phút khó khăn nhất, bên cạnh họ luôn có một người đồng đội sẵn sàng quay lại.

Chiến tranh đã qua.

Những con đường xưa dần đổi khác.

Nhưng tình đồng đội của những người từng cùng nhau đi qua bom đạn vẫn ở lại.

Bởi giữa những năm tháng khắc nghiệt ấy, họ hiểu rằng sức mạnh của một đơn vị không chỉ nằm ở trang bị hay ý chí của từng cá nhân.

Nó còn nằm ở sự tin tưởng giữa người này với người khác.

Khi một người gặp khó khăn, người bên cạnh không bước tiếp một mình. Họ dừng lại, đưa tay ra và cùng nhau đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn