Tình khúc "Trước ngày hội bắn" trên chiến hào Thành cổ Quảng Trị
Bà Hạnh nguyên là diễn viên Đoàn Văn công Quân Giải phóng miền Trung Trung Bộ. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, bà cùng đồng đội đã có mặt tại Thành cổ Quảng Trị để phục vụ tinh thần chiến đấu của bộ đội ta. Giữa tiếng đạn pháo dồn dập ngày đêm, tiếng hát của những nghệ sĩ "mang ba lô cây súng" như bà đã trở thành nguồn sức mạnh kỳ diệu, thắp lên ngọn lửa lạc quan yêu đời nơi những người lính bám trụ từng tấc đất, từng mét hào giao thông.
Vào những ngày ác liệt nhất của Chiến dịch Trị Thiên 1972, nữ diễn viên trẻ Đặng Thị Hạnh cùng đoàn văn công nhận nhiệm vụ đặc biệt: Tiến vào Thành cổ Quảng Trị phục vụ các chiến sĩ đang chiến đấu bảo vệ từng góc tường đổ nát. Bà không thể nào quên hình ảnh các chiến sĩ Trung đoàn 95, tay vẫn ghì chặt súng, mắt đỏ hoe nhưng vẫn tươi cười vỗ tay theo nhịp bài hát "Trước ngày hội bắn" vang lên từ chiếc loa sắt cũ kỹ ngay dưới hầm công sự. Có những lúc tiếng pháo M72 của địch nổ chát chúa gần đó, bùn đất bắn tung tóe, nhưng những người lính đã nhanh chóng lấy thân mình che chắn cho các nữ văn công. Một kỷ niệm ám ảnh bà mãi về sau là khi bà vừa dứt lời ca khúc "Bến cảng quê hương tôi", một chiến sĩ trẻ măng, mặt còn lấm lem khói súng, đã tặng bà bông hoa dại mà anh hái vội ở góc tường thành, cánh hoa tím biếc còn ướt đẫm sương và khói lửa. Anh lính ấy đã ngã xuống trong trận phản kích chiều hôm sau. Đối với bà Hạnh, khoảnh khắc được hát bên các anh trong "mùa hè đỏ lửa" ấy là niềm tự hào và cũng là ký ức xúc động nhất trong cuộc đời nghệ thuật của mình.



