Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi đau tột cùng của người mẹ quân y tự tay khâm liệm con gái

Câu chuyện đẫm nước mắt về mẹ Nguyễn Thị Thanh Vân, người vừa là mẹ vừa là đồng đội, là chỉ huy của chính con gái ruột mình. Sự hy sinh oanh liệt của người con gái duy nhất và hành động nén đau thương tự tay khâm liệm thi hài con của mẹ là bản hùng ca bất tử về tinh thần yêu nước.

Tây Ninh14/06/2026Nguyễn Thanh Tòng (Đoàn xã An Lục Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Thanh Vân (thường được gọi với cái tên trìu mến là dì Tư Thanh Vân) sinh năm 1929, trải qua một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt so với nhiều Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác ở tỉnh Đồng Nai. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mẹ không chỉ là đấng sinh thành mà còn là người đồng đội, là cán bộ cấp trên trực tiếp của đứa con gái duy nhất của mình - liệt sĩ Huỳnh Thị Bé (tự Ngọc Đào). Hai mẹ con cùng sát cánh bên nhau chiến đấu; trong khi mẹ là một y sĩ quân y dày dạn kinh nghiệm thì người con gái kiên cường của mẹ đảm nhận nhiệm vụ y tá của lực lượng quân y tại khu lòng chảo Phước An, huyện Nhơn Trạch.

Sự việc bi tráng ập đến trong một lần mẹ Thanh Vân có lệnh đi công tác Miền. Ở nhà, chị Bé tham gia đội cáng thương gồm 7 người, nhận nhiệm vụ vận chuyển đợt cáng cuối cùng để di tản hai anh bộ đội bị thương nặng. Trên đường trở về căn cứ, đội cáng thương không may lọt vào vòng vây thiên la địa võng của quân thù. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, phía trên là máy bay địch ra rả kêu gọi đầu hàng, phía dưới là làn tên mũi đạn bắn xối xả, hai người thương binh đã khẩn khoản năn nỉ 7 cán bộ quân y hãy bỏ mặc họ để tìm đường thoát thân. Thế nhưng, với tinh thần đồng chí thiêng liêng, cả đội kiên quyết không bỏ rơi người bị thương, anh dũng lần quần chống trả quyết liệt suốt nửa ngày trời. Đến khi màn đêm buông xuống, 2 người thương binh và 6 cán bộ quân y đã oanh liệt ngã xuống, trong đó có người con gái độc nhất của mẹ. Sự việc chỉ được một đồng đội duy nhất sống sót trở về thuật lại.Trở về sau chuyến công tác, trái tim người mẹ như bị xé nát khi hay tin đứa con gái duy nhất đã vĩnh viễn ra đi. Biến đau thương tột cùng thành sức mạnh, mẹ đã nuốt ngược nước mắt vào trong, trực tiếp đứng ra chỉ huy đội công tác đi giành lại thi hài của các liệt sĩ. Mặc cho quân giặc đã giăng vòng vây phong tỏa dày đặc khu vực nhằm ngăn chặn quân cách mạng, mẹ cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ chiến đấu ròng rã suốt một tuần lễ mới đưa được thi hài của 8 người anh hùng về tuyến sau. Giữa ranh giới sinh tử và nỗi đau đứt từng khúc ruột, chính tay mẹ Thanh Vân đã tự mình cẩn thận tắm rửa, khâm liệm thi hài cho đứa con gái bé bỏng và những người đồng đội đã ngã xuống. Dẫu mất mát vô bờ bến, mẹ vẫn gạt đi nỗi đau riêng, trọn tình trọn nghĩa với những sinh mạng đã hiến dâng tuổi xuân vì độc lập, tự do của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn