TÌNH MẸ BẮC SƠN VÀ LỜI THỀ VỚI RỪNG XANH
TÌNH MẸ BẮC SƠN VÀ LỜI THỀ VỚI RỪNG XANH
ăm 1940, cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn nổ ra, đánh dấu một trong những mốc sơn đầu tiên của cách mạng Việt Nam. Vùng núi rừng Lạng Sơn trở thành căn cứ địa cách mạng thiêng liêng. Nơi đây, tình yêu Tổ quốc được nuôi dưỡng bằng sự chở che thầm lặng của đồng bào các dân tộc Tày, Nùng.
Mạ Triệu Thị Đạt (xã Vũ Lăng, huyện Bắc Sơn) là một người mẹ vùng cao bình dị nhưng mang trái tim vĩ đại. Những năm tháng giặc Pháp càn quét gắt gao, nhà mạ là điểm tựa bí mật của lực lượng du kích. Mạ cùng các con ngày đêm trèo đèo lội suối, gùi từng ống gạo, củ sắn giấu trong các hốc đá để nuôi cán bộ.
Khi quân địch phát hiện và kéo đến đốt sạch bản làng, mạ Đạt bị chúng bắt giữ và tra tấn dã man ngay trước sân nhà. Chúng đe dọa sẽ giết sạch gia đình nếu mạ không chỉ nơi giấu cán bộ. Đứng trước ngọn lửa đang thiêu rụi mái nhà mình, mạ Đạt vẫn điềm nhiên, dõng dạc nói thẳng vào mặt kẻ thù: "Người cách mạng là con của bản, bản không biết chỉ đường cho giặc!".
Lời nói cứng cỏi của mạ Đạt đã làm kẻ thù phải khiếp sợ. Lòng trung thành và sự hy sinh quên mình của mạ cùng đồng bào Bắc Sơn năm ấy chính là pháo đài vững chắc nhất, bảo vệ an toàn cho những hạt giống cách mạng đầu tiên, để từ đó bùng lên ngọn lửa Đại thắng sau này.



