TÌNH NGHĨA ĐỒNG BÀO VÙNG ĐẤT MŨI
"Đi dân nhớ, ở dân thương" luôn là kim chỉ nam trong suốt 4 năm cống hiến của bác Đoàn Văn Phúc tại Cà Mau. Giữa vùng đất tận cùng Tổ quốc, nơi ngôn ngữ và phong tục có nhiều khác biệt so với quê hương Ninh Bình, bác và đồng đội đã được bao bọc trong tình yêu thương vô bờ bến của bà con miền Nam. Chính sự che chở, giúp đỡ của những người dân chất phác vùng sông nước đã trở thành nguồn động lực to lớn giúp người lính Trung đoàn 2 vượt qua những ngày tháng gian khổ nhất.
Bác Phúc nhớ nhất những ngày đơn vị đóng quân gần các xóm chài nghèo ven kênh Quản Lộ. Dân mình ngày ấy còn nghèo lắm, cơm chưa đủ no nhưng với bộ đội Bắc vào thì bà con sẵn lòng nhường cơm sẻ áo. Mỗi khi thấy các chiến sĩ đi tuần tra về, các má, các chị lại gọi vào cho rổ cá linh, mấy trái dừa xiêm hay nải chuối chín. Bác kể, có lần bác bị sốt rét ác tính, nằm mê man trong lán, chính một má già ở địa phương đã không quản ngại đêm tối, chèo xuồng đi tìm lá thuốc về xông cho bác. Má vừa làm vừa mắng yêu: "Tụi bay bỏ nhà vào đây giữ đất cho tụi tao, có mệnh hệ gì thì mẹ cha tụi bay ở ngoài quê sống sao nổi!". Câu nói chân chất ấy khiến bác xúc động đến rơi nước mắt, cảm thấy như mẹ mình đang ở bên cạnh.
Tình nghĩa ấy còn thể hiện qua những buổi tối bà con cùng lính biên phòng ngồi bên bếp lửa, kể cho nhau nghe chuyện quê hương hai miền. Bác Phúc dạy các em nhỏ học chữ, giúp bà con sửa lại cái mái nhà dột hay đắp lại bờ bao ngăn mặn. Đổi lại, bà con là "tai mắt" trung thành nhất, luôn kịp thời báo tin cho đơn vị mỗi khi có dấu hiệu của kẻ xấu thâm nhập. Sự gắn bó giữa người lính và nhân dân vùng đất mũi đã xóa tan mọi khoảng cách địa lý và vùng miền. Với bác Phúc, miền Nam không còn là vùng đất lạ, mà đã thực sự trở thành quê hương thứ hai. Tình cảm nồng hậu ấy đã sưởi ấm lòng người chiến sĩ giữa những đêm mưa rừng lạnh lẽo, giúp bác hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ "đồng bào" mà bác đang ngày đêm cầm súng bảo vệ.
Câu chuyện về tình nghĩa đồng bào vùng đất mũi là một chương đẹp trong cuốn nhật ký thời hoa lửa của bác Đoàn Văn Phúc. Sự bao bọc của nhân dân chính là sức mạnh vô địch giúp người lính biên phòng chiến thắng mọi kẻ thù. Khi trở về Liên Trì 2, hành trang của bác không chỉ là ký niệm chiến trường, mà còn là nỗi nhớ khôn nguôi về những nụ cười, những tấm lòng vàng của người dân nơi cuối trời Tổ quốc.



