Tình nghĩa Việt – Lào không phai
Tao Văn Ún sang Lào chiến đấu khi chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt. Những ngày đầu, ông còn lạ lẫm với đất nước bạn, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, ông đã coi nơi đó như quê hương thứ hai.
Ông cùng đồng đội không chỉ chiến đấu mà còn giúp dân bản dựng nhà, trồng lúa, sửa đường. Những lúc thiếu thốn, họ chia nhau từng bát gạo, từng ngụm nước. Tình cảm giữa bộ đội Việt Nam và nhân dân Lào vì thế mà ngày càng gắn bó.
Có lần, trong một trận càn lớn, ông bị lạc đơn vị và bị thương. Chính người dân Lào đã giấu ông trong một căn hầm bí mật, chăm sóc suốt nhiều ngày. Nhờ vậy, ông giữ được mạng sống. Từ đó, ông luôn coi họ như gia đình ruột thịt.
Khi chiến tranh kết thúc, ngày chia tay, ông và những người dân Lào đã ôm nhau khóc. Không cần lời hứa, ai cũng hiểu rằng tình nghĩa ấy sẽ không bao giờ phai nhạt. Trở về quê hương, mỗi lần nhắc đến Lào, ông luôn nói: “Đó là nơi tôi đã sống, chiến đấu và được yêu thương như chính quê nhà mình.”


