Cựu chiến binh

Tình quân dân

Lúc đó chỉ có một suy nghĩ: nếu mình không đứng lên thì quê hương sẽ mãi bị giày xéo. Nhiệm vụ của cụ khi ấy là ban đầu cụ làm du kích xã, đào hầm bí mật, canh gác và tham gia phục kích nhỏ. Sau này tôi được điều lên đơn vị bộ đội chủ lực, trực tiếp chiến đấu ở nhiều mặt trận đồng bằng Bắc Bộ. Vũ khí thiếu thốn, có khi phải chia nhau từng viên đạn. Nhưng tinh thần thì rất cao, ai cũng sẵn sàng hy sinh.

Ninh Bình07/05/2026Lê Thị Thúy Hiền (10a7)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi sáng mùa thu, tôi có về quê nội và được ông nội dẫn đến nhà thăm cụ Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến sĩ sống tại huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Ở tuổi 90, lưng cụ đã còng, bước đi chậm rãi, nhưng khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, giọng cụ vẫn vang lên đầy khí thế.Cụ có kể cho tôi nghe khi

Cụ tham gia năm 1949, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi. Gia đình cụ làm nông, cuộc sống vốn đã vất vả, lại thêm cảnh giặc đóng đồn, thu thuế nặng nề. Thanh niên trong làng bí mật tham gia du kích, tôi cũng xin gia nhập. Lúc đó chỉ có một suy nghĩ: nếu mình không đứng lên thì quê hương sẽ mãi bị giày xéo. Nhiệm vụ của cụ khi ấy là ban đầu cụ làm du kích xã, đào hầm bí mật, canh gác và tham gia phục kích nhỏ. Sau này tôi được điều lên đơn vị bộ đội chủ lực, trực tiếp chiến đấu ở nhiều mặt trận đồng bằng Bắc Bộ. Vũ khí thiếu thốn, có khi phải chia nhau từng viên đạn. Nhưng tinh thần thì rất cao, ai cũng sẵn sàng hy sinh.

Cụ kể những khoảnh khắc đặc biệt nhất trong những năm tháng chiến tranh. Đó là khi nghe tin chiến thắng vang dội tại Điện Biên Phủ. Hôm ấy đơn vị tôi đang đóng quân ở vùng ven biển. Khi cấp trên báo tin, anh em ôm chầm lấy nhau, nhiều người rơi nước mắt. Bao nhiêu năm gian khổ, đói rét, cuối cùng cũng giành được thắng lợi quyết định.

Cụ Hòa là một người có tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước. Người dân sẵn sàng nhường cơm sẻ áo cho bộ đội, che chở chúng tôi khi bị truy lùng. Chính tình quân dân gắn bó ấy đã giúp ta vượt qua mọi khó khăn. Chiến thắng không chỉ nhờ súng đạn mà còn nhờ lòng dân.

Cụ nói cụ chỉ mong các cháu sống có lý tưởng, biết ơn quá khứ và cố gắng học tập. Hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh. Các cháu phải tiếp tục xây dựng đất nước, để những người đã ngã xuống được yên lòng.

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ của cụ Hòa, tôi cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của độc lập, tự do. Những câu chuyện giản dị nhưng chân thực của cụ không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử thiêng liêng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn