Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tình quân dân Hòa Bình

Những ngày cuối năm 1951, chiến trường Hòa Bình diễn ra những trận đánh ác liệt. Trong hoàn cảnh ấy, bộ đội không chỉ dựa vào sức mạnh của đơn vị. Phía sau họ còn có nhân dân. Tại những bản làng của đồng bào Mường, người dân giúp bộ đội bằng những việc rất giản dị.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tình quân dân Hòa Bình

Những ngày cuối năm 1951, chiến trường Hòa Bình diễn ra những trận đánh ác liệt.

Trong hoàn cảnh ấy, bộ đội không chỉ dựa vào sức mạnh của đơn vị.

Phía sau họ còn có nhân dân.

Tại những bản làng của đồng bào Mường, người dân giúp bộ đội bằng những việc rất giản dị.

Một bữa cơm sau ngày hành quân.

Một bầu nước bên đường.

Một mái nhà sàn cho chiến sĩ nghỉ tạm.

Một người dân chỉ đường qua những lối núi quen thuộc.

Những việc tưởng nhỏ bé ấy lại có ý nghĩa lớn đối với người lính.

Một buổi chiều, đoàn quân đi qua một bản.

Bà con thấy bộ đội mệt liền mang nước ra.

Một cụ già nói:

— Các chú uống chút nước rồi hãy đi tiếp.

Người chiến sĩ nhận bầu nước bằng hai tay:

— Cảm ơn bà con.

Cụ già chỉ cười:

— Bộ đội chiến đấu ngoài kia, dân ở nhà góp được gì thì góp.

Đó là hình ảnh giản dị của tình quân dân.

Trong chiến tranh, người dân cũng phải chịu nhiều gian khổ.

Nhưng họ vẫn chia sẻ những gì mình có với bộ đội.

Người góp gạo.

Người nấu cơm.

Người chăm sóc thương binh.

Người giúp vận chuyển.

Người cảnh giới và báo tin khi cần thiết.

Những đóng góp ấy tạo nên một hậu phương ngay giữa vùng chiến sự.

Cù Chính Lan chiến đấu trong Chiến dịch Hòa Bình và hy sinh ngày 29 tháng 12 năm 1951, khi mới hai mươi tuổi.

Chiến công và sự hy sinh của anh sau này được ghi nhận bằng việc truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 19 tháng 5 năm 1952, thuộc lớp những Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.

Nhưng khi kể về người chiến sĩ ấy, không thể chỉ kể về một cá nhân.

Phía sau người lính còn có đồng đội.

Có nhân dân.

Có những bản làng đã chia sẻ với bộ đội trong những ngày khó khăn.

Đó chính là sức mạnh của tình quân dân.

Nhiều năm sau, một cựu chiến binh trở lại Hòa Bình.

Ông đứng bên một bản Mường và nói:

— Ngày ấy, bà con thương bộ đội lắm.

Ông nhớ những bữa cơm đơn sơ.

Nhớ những bầu nước.

Nhớ những mái nhà từng mở cửa cho người lính.

Những hình ảnh ấy đã đi cùng ông suốt cuộc đời.

Hòa Bình hôm nay đã khác.

Đường sá khang trang hơn.

Bản làng đổi mới.

Những người lính năm xưa phần lớn đã trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng tình cảm quân dân vẫn là một phần ký ức đẹp của lịch sử.

Chiến thắng được làm nên trên chiến trường, nhưng sức mạnh để người lính vượt qua gian khổ còn đến từ nhân dân.

Một bữa cơm.

Một bầu nước.

Một mái nhà.

Một lời động viên.

Những điều bình dị ấy đã tạo nên một tình cảm lớn:

Quân với dân một lòng.

Và khi nhắc đến những năm tháng ở Hòa Bình, bên cạnh tên tuổi của những người chiến sĩ như Cù Chính Lan, cần nhớ đến cả những người dân bình dị đã âm thầm góp sức cho cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn