Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TÌNH QUÂN DÂN TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

TÌNH QUÂN DÂN TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

Bắc Ninh07/04/2026ĐOÀN VĂN BẢY (TAM TIẾN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, vào khoảng cuối những năm 1940, ở một vùng quê nghèo ven sông, cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn cam go. Làng nhỏ nằm giữa những rặng tre xanh rì, ban ngày yên ả nhưng đêm xuống lại trở thành nơi che chở cho bộ đội ta hoạt động. Trong làng có ông Bảy – một lão nông ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy nhưng ánh mắt luôn sáng và kiên nghị. Nhà ông nghèo, chỉ có mảnh vườn nhỏ và căn nhà tranh vách đất. Nhưng đối với bộ đội, đó lại là “trạm dừng chân” an toàn nhất. Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống, một tổ bộ đội hành quân qua làng. Họ mệt mỏi sau nhiều ngày băng rừng, lội suối. Người đi đầu khẽ gõ cửa nhà ông Bảy: – Bác ơi… cho chúng cháu xin ít nước uống với ạ. Ông Bảy mở cửa, nhìn thấy những khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, ông không hỏi thêm điều gì, chỉ vội vàng nói: – Vào đây các con, vào đây! Nhà nghèo nhưng có gì bác chia hết. Bà Bảy nhanh chóng bưng ra nồi nước chè xanh, rồi lục trong chum gạo, nấu nồi cơm nóng. Dù chỉ là cơm độn khoai, rau luộc chấm muối vừng, nhưng với những người lính trẻ, đó là bữa ăn ấm áp nhất sau nhiều ngày thiếu thốn. Đêm hôm đó, tổ bộ đội nghỉ lại nhà ông Bảy. Ông không ngủ, ngồi canh gác ngoài hiên. Thỉnh thoảng ông lại khẽ nhắc: – Các con ngủ đi, có gì bác gọi. Một chiến sĩ trẻ xúc động nói nhỏ: – Bác vất vả quá, để chúng cháu canh gác cùng. Ông Bảy cười hiền: – Các con còn phải đánh giặc. Việc này để dân làm. Câu nói giản dị ấy khiến những người lính lặng đi. Những ngày sau đó, tình hình trở nên căng thẳng. Địch mở cuộc càn quét lớn vào khu vực. Làng bị bao vây, nhà cửa bị lục soát. Chúng nghi ngờ dân làng che giấu bộ đội. Sáng sớm hôm ấy, một toán lính Pháp cùng lính tay sai ập vào nhà ông Bảy. Tên chỉ huy quát lớn: – Có bộ đội ở đây không? Ông Bảy bình tĩnh trả lời: – Nhà tôi chỉ có vợ chồng già, làm gì có bộ đội. Chúng không tin, bắt đầu lục soát. Dưới gầm giường, trong hầm bí mật, tổ bộ đội đang nín thở. Bà Bảy đứng chắn trước cửa hầm, tay run run nhưng ánh mắt kiên quyết. Một tên lính định đẩy bà ra, nhưng bà lớn tiếng: – Nhà tôi nghèo, các ông muốn tìm thì tìm, nhưng đừng phá nát chỗ ngủ của chúng tôi! Tiếng nói của bà khiến chúng chần chừ. Sau một hồi tìm kiếm không thấy gì, toán lính bỏ đi. Khi bóng chúng khuất dần, ông Bảy mới thở phào. Ông mở hầm, gọi khẽ: – Ra đi các con… chúng đi rồi. Những người lính bước lên, mắt đỏ hoe. Một người nghẹn ngào: – Nếu không có bác và bà… chắc chúng cháu… Ông Bảy xua tay: – Đánh giặc là việc chung. Dân không giúp thì bộ đội lấy gì mà đánh? Không lâu sau, tổ bộ đội nhận lệnh rời làng để tiếp tục nhiệm vụ. Trước lúc đi, họ đứng trước sân nhà ông Bảy, ai cũng lưu luyến. Người chỉ huy nắm chặt tay ông: – Bác ơi, chúng cháu không biết lấy gì báo đáp… Ông Bảy cười, giọng chắc nịch: – Khi nào đất nước độc lập, các con nhớ về đây ăn bữa cơm với bác là được. Một chiến sĩ trẻ lấy trong ba lô ra chiếc khăn tay, đưa cho bà Bảy: – Bà giữ làm kỷ niệm… khi nào hòa bình, cháu về nhận lại. Bà Bảy cầm chiếc khăn, mắt rưng rưng: – Bà chờ. Nhiều năm trôi qua, cuộc kháng chiến vẫn tiếp diễn. Làng của ông Bảy nhiều lần bị địch càn quét, nhà cửa bị đốt phá. Nhưng người dân vẫn một lòng che chở bộ đội, nuôi giấu cán bộ. Ông Bảy và bà Bảy già đi theo năm tháng. Nhưng mỗi khi có bộ đội đi qua, họ vẫn mở cửa đón như đón con cháu trong nhà. Rồi một ngày, tin chiến thắng vang về khắp nơi. Cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc. Làng quê lại yên bình. Một buổi chiều, có mấy người lính trở lại làng. Họ tìm đến căn nhà cũ của ông Bảy. Nhưng trước mắt họ chỉ còn nền nhà cháy dở và một cây tre già. Hỏi thăm, họ mới biết ông bà đã mất trong một trận càn cách đó không lâu. Người chiến sĩ trẻ năm xưa đứng lặng hồi lâu. Anh lấy trong túi ra chiếc khăn tay cũ – chiếc khăn mà anh đã đưa bà Bảy ngày trước. Anh cúi xuống, đặt chiếc khăn lên mảnh đất cũ, giọng nghẹn lại: – Bà ơi… chúng cháu đã trở về rồi… Gió chiều thổi qua rặng tre, xào xạc như lời đáp. Câu chuyện về ông Bảy, bà Bảy chỉ là một trong vô vàn câu chuyện về tình quân dân trong những năm tháng kháng chiến. Đó là tình cảm không thể đong đếm – nơi người dân sẵn sàng hy sinh tất cả để che chở bộ đội, và người lính coi nhân dân như ruột thịt. Chính từ những tình cảm giản dị mà thiêng liêng ấy, dân tộc ta đã làm nên sức mạnh vô địch, vượt qua mọi gian khổ để giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn