Tinh thần chiến đấu tại chiến trường Bình Dương
Bác Lê Sỹ Thảo, sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1985 và tham gia chiến đấu tại chiến trường Bình Dương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị 677QĐ1, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H1. Trong những năm tháng gian khổ, trận chiến tại khu vực Suối Cát vào năm 1986 là một dấu ấn sâu sắc trong lòng bác. Bác cùng đồng đội không chỉ phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ quân địch mà còn phải chiến đấu trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Sau khi xuất ngũ vào năm 1987, bác được trao Huân chương
Bác Lê Sỹ Thảo ngồi ở chiếc ghế gỗ trong sân nhà thôn Hạ Vũ 1, đôi mắt bác sáng lên khi tôi hỏi về những tháng năm chiến đấu tại chiến trường Bình Dương. Giọng bác trầm, nhưng rõ ràng là mỗi câu chuyện đều thấm đẫm những trải nghiệm và cảm xúc mạnh mẽ.
"Năm 1986, tôi và đơn vị 677QĐ1 nhận lệnh tham gia một chiến dịch quan trọng tại khu vực Suối Cát, Bình Dương. Đây là một vùng chiến lược, và quân địch đã chiếm giữ lâu dài. Đêm đó, khi chúng tôi đến nơi, đã có thông tin địch phát hiện và mở cuộc tấn công. Dù chuẩn bị kỹ lưỡng, chúng tôi vẫn bị bất ngờ. Pháo sáng sáng rực trời, khói lửa mịt mù, tiếng bom rền vang khắp nơi. Cả đội chúng tôi phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, nhưng không ai bỏ cuộc."
Bác tiếp tục kể về những giờ phút căng thẳng nhất: "Trong trận chiến đó, tôi nhớ có một khoảnh khắc rất căng thẳng, khi một đồng đội của tôi bị thương nặng. Cậu ấy không thể di chuyển, và tôi phải cùng một nhóm đồng đội khác đưa cậu ấy vào nơi an toàn. Đạn và mảnh vỡ bay vèo vèo xung quanh, nhưng chỉ có một mục tiêu duy nhất trong lòng tôi: phải cứu cậu ấy bằng mọi giá."
Kể đến đây, bác Tiến lại ngừng lại một chút, đôi mắt bác như lắng lại với ký ức: "Chúng tôi đã vượt qua được trận chiến ấy, và cảm giác khi nhìn thấy lá cờ chiến thắng tung bay trên chiến trường, tôi hiểu rằng mình đã làm trọn vẹn nhiệm vụ. Không chỉ vì bản thân mà còn vì đồng đội, vì Tổ quốc."
Khi tôi hỏi bác về một kỷ niệm đặc biệt, bác không ngần ngại trả lời: "Kỷ niệm lớn nhất là khi thấy những chiến sĩ trẻ đồng đội mình vượt qua mọi khó khăn, không lùi bước, dù trước mặt là chết chóc. Tinh thần ấy, chính là điều làm tôi tự hào nhất trong suốt quãng thời gian chiến đấu."



