Mẹ Việt Nam Anh hùng

tinh thần của tuổi trẻ yêu nước

Tây Ninh08/06/2026Nguyễn Trần Gia Bảo (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư, nắng Tây Ninh vàng như mật, trải dài trên những cánh rừng cao su xanh ngút ngàn và những con đường đất đỏ bazan quen thuộc. Trong căn nhà tình nghĩa nhỏ nhắn, ấm áp tình người ở ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên, em đã có một cuộc gặp gỡ mà suốt đời không quên: được ngồi bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi, lắng nghe Mẹ kể về những người con đã ngã xuống vì quê hương.

Hình ảnh Mẹ ở tuổi gần cuối đời, mái tóc bạc như cước, đôi tay gầy guộc run run khi nhắc đến các anh khiến lòng em thắt lại. Mẹ kể, trong khói lửa khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, người con trai đầu – liệt sĩ Nguyễn Văn Nho – đã lên đường ra trận với tinh thần của tuổi trẻ yêu nước. Anh chiến đấu quả cảm và anh dũng hy sinh, gửi thân mình nơi chiến trường, góp phần làm nên đại thắng mùa xuân năm ấy. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, hòa bình lập lại, Mẹ lại tiễn người con thứ hai – Nguyễn Ngọc Vinh – lên đường làm nhiệm vụ. Lần này, anh ra đi không phải vì bom đạn chiến tranh, mà ngã xuống trong chính sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay. Hai người con, hai thế hệ, hai hoàn cảnh, nhưng cùng chung một lý tưởng: sống chết vì non sông. Mẹ đã dâng hiến trọn vẹn những gì quý giá nhất cho đất nước, âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn, mất mát không gì bù đắp nổi.

Nghe chuyện của Mẹ, em chợt nhận ra sự hy sinh không chỉ là câu chuyện của sử sách, mà là máu, là nước mắt của những con người bằng xương bằng thịt. Các anh đã ngã xuống để em và bao thế hệ trẻ hôm nay được sống trong bầu trời bình yên, được học tập, vui chơi và theo đuổi ước mơ. Vậy nên, em tự hỏi: Trách nhiệm của thế hệ trẻ chúng em là gì? Có phải chỉ là thắp nén hương tưởng niệm mỗi dịp lễ, hay biết ơn bằng những lời nói sáo rỗng? Không! Chúng em phải sống sao cho thật ý nghĩa, để sự hy sinh của các anh, của Mẹ không trở nên vô ích.

Trách nhiệm đầu tiên của người trẻ chính là học tập và rèn luyện để mai này dựng xây đất nước. Đất nước có hùng cường hay không là nhờ vào tri thức, nhân cách và bản lĩnh của thanh niên. Em hiểu rằng, xây dựng quê hương không cứ phải là những công trình to lớn, mà bắt đầu từ những việc nhỏ bé: giữ gìn vệ sinh môi trường, tham gia các hoạt động thiện nguyện, hay đơn giản là sống có ích, có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng. Bên cạnh đó, bảo vệ Tổ quốc trong thời bình còn là cuộc chiến thầm lặng chống lại sự suy thoái đạo đức, chống lại những luận điệu xuyên tạc của kẻ xấu, bảo vệ chủ quyền đất nước từ những hành động ý nghĩa trên không gian mạng. Noi gương liệt sĩ Nguyễn Ngọc Vinh, em thấm thía rằng lòng yêu nước không phân biệt thời chiến hay thời bình, chỉ cần trái tim luôn hướng về Tổ quốc là chúng em có thể cống hiến.

Rời căn nhà tình nghĩa khi nắng chiều đã tắt, hình ảnh Mẹ Hợi với nụ cười hiền hậu nhưng thấm đẫm nỗi đau cứ in đậm trong tâm trí em. Em thầm nhủ sẽ sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy. Như suối nguồn chảy mãi, sự hy sinh của các anh và Mẹ sẽ là động lực để thế hệ trẻ chúng em viết tiếp những trang sử tự hào của dân tộc bằng tất cả nhiệt huyết và trí tuệ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn