TINH THẦN ĐOÀN KẾT GIỮA ĐỒNG ĐỘI
Ở nơi biên giới hẻo lánh, xa cách mọi người thân, đồng đội với nhau chính là gia đình thứ hai, chúng tôi từ những vùng quê khác nhau trên mọi miền Tổ quốc gặp nhau dưới một mái quân trại, cùng ăn, cùng ở, cùng thực hiện nhiệm vụ. Khi ai đó bị ốm đau, người khác sẽ tự động chia sẻ công việc, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ; khi ai đó buồn nhớ nhà, mọi người cùng nói chuyện, chia sẻ để vơi bớt nỗi nhớ. Chúng tôi học được cách nhường nhịn, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau, không phân biệt ai đến từ đâu, hoàn cảnh ra sao, vì chúng tôi có chung một nhiệm vụ và lý tưởng: bảo vệ Tổ quốc. Có một lần tôi bị cảm nặng giữa mùa đông rét buốt, đồng đội đã dùng chăn ấm của mình đắp cho tôi, chia phần cơm nóng của họ, chỉ mong tôi sớm khỏe lại để cùng nhau thực hiện nhiệm vụ. Bác Tuyển kể với nét mặt trìu mến khi nhớ về những người đồng đội, đôi mắt ánh lên niềm ấm áp và biết ơn. Đoàn thanh niên chúng tôi cảm thấy thật xúc động, tình đồng đội mà bác chia sẻ thật cao quý và đẹp đẽ, nó vượt lên trên mọi khoảng cách và khác biệt. Chúng tôi học được giá trị của sự đoàn kết, yêu thương và sẻ chia, hiểu rằng khi mọi người cùng nhau nỗ lực với một mục tiêu chung, thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua được.



