Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tinh thần học hỏi không ngừng – Võ Nguyên Giáp và trí tuệ quân sự

Tinh thần học hỏi không ngừng – Võ Nguyên Giáp và trí tuệ quân sự

Hưng Yên16/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, Võ Nguyên Giáp không chỉ nổi bật với khả năng chỉ huy, mà còn với tinh thần học hỏi không ngừng. Dù đã có nền tảng về tri thức và kiến thức quân sự từ thời trẻ, ông hiểu rằng chiến tranh luôn thay đổi, và chỉ người biết quan sát, học hỏi và thích nghi mới có thể dẫn dắt quân đội đến chiến thắng.

Một buổi sáng năm 1947, ông nhận được báo cáo về việc một đơn vị vừa bị phục kích tại một đoạn đường rừng. Không chỉ phân tích tình hình hiện tại, Võ Nguyên Giáp còn quyết định đi khảo sát thực tế. Dưới cơn mưa rào rác rưới và đường lầy lội, ông cùng một nhóm chỉ huy trẻ vượt qua suối, băng rừng, quan sát từng điểm chiến lược, từng đoạn đường dễ bị địch lợi dụng.

Ông lắng nghe ý kiến của những người lính trực tiếp chiến đấu, ghi chép chi tiết về cách địch mai phục, địa hình, và cả những phản ứng của quân mình. Võ Nguyên Giáp hiểu rằng: kinh nghiệm chiến trường là kho tàng quý giá, nhưng phải kết hợp với học hỏi liên tục để biến nó thành trí tuệ quân sự.

Một buổi chiều khác, khi nghiên cứu các trận đánh trước đây, ông gọi các cán bộ đến họp:
“Chúng ta không thể áp dụng một cách máy móc các bài học cũ. Chiến trường thay đổi, đối phương thay đổi, con người thay đổi. Nhiệm vụ của người chỉ huy là rút ra bài học, điều chỉnh và sáng tạo.”

Ông thường đưa ra các bài tập giả lập, mô phỏng tình huống địch phản công, thiếu lương thực, hoặc binh lính bị thương nặng. Mỗi lần như vậy, các cán bộ phải suy nghĩ, phân tích, đề xuất giải pháp. Võ Nguyên Giáp không chỉ đánh giá kết quả, mà còn giải thích lý do từng quyết định đúng hay sai, cách khắc phục, và tầm quan trọng của tư duy sáng tạo.

Một buổi tối, ông ngồi bên bản đồ, nhấn chìm trong hàng trăm ghi chú: các trận đánh ở Cao Bằng, Bắc Kạn, Hòa Bình… Ông nhìn thấy sự lặp lại của sai lầm và thành công, từ đó rút ra những nguyên tắc chiến lược, nhưng luôn nhấn mạnh rằng nguyên tắc ấy phải linh hoạt: “Người chỉ huy không được cứng nhắc. Trí tuệ quân sự là khả năng nhìn thấu, dự đoán và thích nghi.”

Trong quá trình học hỏi, ông không ngần ngại thừa nhận sai lầm. Có lần, một kế hoạch bố trí lực lượng chưa tối ưu khiến một trung đội phải chịu tổn thất. Võ Nguyên Giáp không đổ lỗi, mà họp toàn bộ chỉ huy, phân tích từng chi tiết, hỏi ý kiến chiến sĩ, và cùng rút kinh nghiệm: “Sai lầm không đáng sợ nếu ta học từ nó. Trí tuệ được xây dựng từ trải nghiệm, cả thành công lẫn thất bại.”

Ông còn đặc biệt chú trọng học hỏi từ lịch sử thế giới. Khi nghiên cứu các trận đánh ở châu Âu, châu Á, ông phân tích cách binh pháp, nghệ thuật đánh nhanh, đánh chậm, đánh bất ngờ và cả quản lý hậu cần. Nhưng điều quan trọng nhất mà ông rút ra là: mọi lý thuyết chỉ có giá trị khi được áp dụng phù hợp với con người và hoàn cảnh thực tế.

Một buổi sáng nọ, ông gọi nhóm cán bộ trẻ:
“Hãy luôn tò mò, luôn đặt câu hỏi. Đừng tự hài lòng với những gì mình biết. Trí tuệ quân sự không phải là học thuộc sách vở, mà là khả năng quan sát, phân tích, dự đoán và quyết đoán.”

Các cán bộ trẻ, được ông dẫn dắt bằng cách vừa nghiêm túc vừa truyền cảm hứng, dần hình thành khả năng tư duy độc lập, biết phân tích tình huống, và nhận ra giá trị của việc học từ mọi người, mọi tình huống, mọi thất bại.

Một điểm đáng chú ý là Võ Nguyên Giáp luôn ghi lại các bài học của chính mình. Những cuốn sổ tay chi chít chữ, các sơ đồ, các ghi chú về địa hình, binh lực, hậu cần… đều được ông phân tích kỹ lưỡng. Ông từng nói: “Ghi chép giúp ta không quên bài học, nhưng quan trọng hơn là tư duy liên tục, tự hỏi và thử nghiệm, để trí tuệ không đứng yên.”

Nhờ tinh thần học hỏi không ngừng ấy, Võ Nguyên Giáp luôn dẫn dắt quân đội một cách linh hoạt, hiệu quả. Khi Điện Biên Phủ diễn ra, chính khả năng tổng hợp kinh nghiệm, sáng tạo trong chiến thuật, và khả năng dự đoán hành động của đối phương đã giúp quân ta giành chiến thắng vang dội, bất chấp sự chênh lệch về vật chất.

Và như ông từng nhắn nhủ với các cán bộ trẻ:
“Người lãnh đạo vĩ đại không phải người biết hết mọi thứ, mà là người luôn học hỏi, luôn quan sát, luôn trau dồi trí tuệ, và biết truyền nó cho thế hệ sau. Trí tuệ là vô tận, và chiến tranh sẽ luôn dạy ta những bài học mới.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn