Tinh thần kiên cường, bất khuất và ý chí chiến đấu - CĐ Phú Quý
Có một câu chuyện bác Nguyễn Thị Nhâm kể mà mình thấy vừa căng thẳng vừa khâm phục.
Bác nói, có lần đơn vị bị mất liên lạc hoàn toàn. Muốn nối lại tín hiệu, bắt buộc phải đưa ăng-ten lên một điểm cao nhất trên núi.
Mà lúc đó máy bay địch vẫn quần thảo, bom thì trút xuống ngay trước mắt.
Mình hỏi:
“Lúc đó bác có nghĩ là nguy hiểm quá không?”
Bác chỉ cười:
“Biết chứ. Nhưng không làm thì cả đơn vị phía sau coi như bị cắt liên lạc.”
Thế là bác và mấy đồng đội vẫn quyết định leo.
Bác kể, vừa trèo vừa nghe tiếng bom nổ, đất đá rơi xuống xung quanh. Có lúc phải nằm rạp xuống, chờ qua đợt bom rồi lại đứng dậy đi tiếp.
“Chỉ nghĩ một điều thôi phải lên tới nơi.”
Đến khi dựng được ăng-ten, nối lại được tín hiệu, cả nhóm gần như kiệt sức.
Nhưng bác nói một câu rất nhẹ:
“Nghe thấy liên lạc thông lại là quên hết mệt.”
Nghe xong mình mới hiểu, giữa chiến tranh ác liệt như vậy… có những việc tưởng nhỏ như dựng một cái ăng-ten, nhưng lại có thể quyết định cả sự sống còn của một đơn vị.



