Bài viết

Tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất

Ninh Bình12/05/2026Phạm Huy Hiệp (Đoàn xã Khánh Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải lúc nào lịch sử cũng đến từ những bài học trên lớp. Có những lúc, nó hiện ra qua những câu chuyện rất đời thường. Tôi từng được nghe cô hướng dẫn viên tại một khu di tích kể lại câu chuyện về một nữ thanh niên xung phong mà cô đã có dịp gặp và trò chuyện. Câu chuyện ấy khiến tôi nhớ mãi bởi sự giản dị nhưng đầy ám ảnh.

Nhân vật trong câu chuyện là cô Lê Thị Mai, một cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại tuyến đường Trường Sơn. Khi gặp cô, người ta khó có thể hình dung rằng người phụ nữ nhỏ bé, hiền hậu ấy từng trải qua những năm tháng khốc liệt đến vậy. Theo lời kể của cô hướng dẫn viên, cô Mai tham gia lực lượng khi mới 18 tuổi, mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Công việc của cô Mai và đồng đội là mở đường, dẫn xe, và đảm bảo tuyến vận chuyển luôn thông suốt. Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, bởi tuyến đường Trường Sơn luôn bị máy bay địch đánh phá. Cô Mai kể rằng có những ngày, bom rơi liên tục, vừa san lấp xong một hố bom thì ngay lập tức lại xuất hiện hố khác. Đất đá, khói bụi phủ kín cả không gian, nhưng không ai được phép dừng lại.

Một kỷ niệm khiến nhiều người lặng đi là lần cô Mai cùng đồng đội đang làm nhiệm vụ vào ban đêm thì bất ngờ bị phát hiện. Máy bay địch thả bom liên tiếp, ánh sáng lóe lên giữa màn đêm. Trong khoảnh khắc ấy, một người bạn thân của cô đã không kịp chạy và hy sinh. Cô Mai kể lại điều đó với giọng bình thản, nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. “Lúc đó không kịp khóc, chỉ biết tiếp tục làm đường,” cô nói.

Không chỉ đối mặt với bom đạn, cuộc sống của họ còn vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn chỉ là cơm nắm, muối vừng; nước uống phải chắt chiu từng chút. Nhưng điều khiến cô Mai nhớ nhất lại là tình đồng đội. Họ chia sẻ với nhau từ miếng ăn đến giấc ngủ, cùng hát những bài ca giữa rừng sâu để quên đi sợ hãi. Chính những điều giản dị ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất.

Sau chiến tranh, cô Mai trở về cuộc sống bình thường, làm một người lao động giản dị. Khi được hỏi có hối hận vì đã đánh đổi tuổi trẻ không, cô chỉ cười và nói: “Không, vì nếu quay lại, tôi vẫn sẽ chọn như vậy.” Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu rằng, đối với những con người như cô, cống hiến cho đất nước không phải là sự hy sinh mà là niềm tự hào.

Câu chuyện về cô Mai, qua lời kể của người khác, khiến tôi nhận ra rằng lịch sử không hề xa cách. Nó sống trong ký ức của những con người bình dị, và chính họ đã giúp thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình. Nghe xong, tôi chỉ thấy mình cần sống tốt hơn, cố gắng hơn, để không phụ những gì mà họ đã trải qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn