TINH THẦN QUẢ CẢM CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
Chú Lê Văn Sơn (sinh năm 1958), hiện là thành viên Ban liên lạc Hội Cựu Thanh niên Xung phong xã Phú Quới, đã bước vào chiến trường biên giới Tây Nam khi mới 18 tuổi, thuộc Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong Cửu Long. Vào nơi khói lửa, chú tự khắc trong lòng một lời thề giản dị mà đầy quyết liệt: “Ta sống được thì mình sống được.” Đó là điểm tựa tinh thần giúp chú giữ vững ý chí, thể hiện bản lĩnh kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Tuổi 18 – lứa tuổi của mơ ước và hoài bão – cũng là lúc chú Lê Văn Sơn lựa chọn con đường khác biệt. Khi bạn bè còn đang xây dựng những dự định đầu đời, chú đã rời Phú Thạnh A (Vĩnh Long), khoác lên mình màu áo xanh Thanh niên Xung phong và lên đường đến biên giới Tây Nam. Quyết định ấy không chỉ là sự dấn thân mà còn là bước chuyển sâu sắc từ một chàng thanh niên làng quê sang vai trò của người chiến sĩ đầy trách nhiệm.
Giữa môi trường chiến tranh thiếu thốn và hiểm nguy, chú Sơn cùng đồng đội đảm nhận nhiều nhiệm vụ nặng nề: tiếp vận nhu yếu phẩm, đào hầm hào, xây dựng công sự và hỗ trợ chiến đấu. Mỗi ngày trôi qua đều là thử thách giữa ranh giới sống – chết.
Trong tiếng đạn bom dữ dội, lòng dũng cảm không thể chỉ được nuôi dưỡng bởi lý tưởng, mà còn bằng sự tự rèn luyện của mỗi người lính. Chú Sơn nhớ mãi khoảnh khắc tự đặt cho mình một lời thề ngắn gọn nhưng dứt khoát:
“Lúc mới tham gia chiến đấu chỉ dặn với lòng một câu: ‘Ta sống được thì mình sống được.’”
Đó không chỉ là một lời tự nhủ về sự sinh tồn, mà còn là niềm tin gan góc vào sức mạnh của chính nghĩa, vào sự kiêu hãnh dân tộc. Câu nói ấy như một mệnh lệnh cho bản thân: dù đối thủ có mạnh đến đâu, người lính Việt Nam vẫn phải kiên cường hơn, can trường hơn, không bao giờ được gục ngã.
Nhờ tinh thần thép ấy, chú đã vượt qua biết bao thử thách của đời lính Thanh niên Xung phong. Giữa những ngày ăn bo bo thiếu muối, những chuyến tải đạn lội sình, những giờ phút căng não khi đào công sự dưới làn pháo kích, chú Sơn vẫn giữ chặt tinh thần “sống còn.” Lời thề tuổi 18 trở thành động lực để chú và đồng đội vượt qua mệt nhọc, kìm nén nỗi sợ và hướng về niềm tin chiến thắng.
Ngày nay, dù chiến tranh đã lùi xa, chú Lê Văn Sơn vẫn tiếp tục cống hiến trong vai trò thành viên Ban liên lạc Hội Cựu Thanh niên Xung phong xã Phú Quới. Tinh thần quả cảm và ý chí thép năm nào vẫn luôn hiện hữu, trở thành nguồn năng lượng tích cực trong cuộc sống đời thường.
Thông điệp gửi gắm
Câu chuyện của chú Lê Văn Sơn là minh chứng sống động cho nghị lực phi thường của tuổi trẻ Việt Nam. Lời thề “Ta sống được thì mình sống được” không chỉ là phương châm sinh tồn trong chiến tranh, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay: hãy mạnh mẽ, tự tin, kiên định trước khó khăn và luôn vươn lên bằng chính đôi tay của mình.
Tinh thần yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến trận, mà còn trong cách mỗi người trẻ đối diện thử thách, giữ vững phẩm chất và khát vọng. Đó là cách đẹp nhất để gìn giữ và phát huy thành quả hòa bình mà cha anh ta đã đánh đổi bằng máu và lời thề tuổi 18.



