Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tinh thần thép

Tuyên Quang12/08/2026Xã Xuân Vân (Đoàn xã Xuân Vân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đêm giữa tháng 12 năm 1972.

Hà Nội chìm trong bóng tối. Những dãy phố vừa lên đèn đã nhanh chóng tắt đi khi còi báo động vang lên. Trong các trận địa tên lửa, những người lính đã vào vị trí chiến đấu.

Không ai biết đêm nay sẽ kéo dài bao lâu.

Trong cabin chỉ huy, ánh sáng từ các thiết bị hắt lên những khuôn mặt còn rất trẻ. Có người mới ngoài hai mươi tuổi. Có người vừa nhận được lá thư của mẹ. Có người trước giờ chiến đấu còn tranh thủ viết vài dòng gửi về quê.

Rồi tiếng đồng đội vang lên:

“Có mục tiêu!”

Tất cả lập tức tập trung.

Trên màn hình ra-đa, tín hiệu B-52 xuất hiện giữa vô số nhiễu điện tử. Đối phương đã sử dụng các biện pháp gây nhiễu rất mạnh.

Người chỉ huy im lặng.

Không ai được phép hấp tấp.

Một giây trôi qua.

Rồi thêm một giây.

Mục tiêu đã vào vị trí.

“Mở máy!”

Mệnh lệnh vang lên.

Tên lửa rời bệ phóng, lao vào màn đêm.

Ngoài kia, Hà Nội rung chuyển bởi tiếng bom.

Trong cabin, mọi người nín thở chờ đợi.

Rồi một tiếng reo bật lên:

“Trúng rồi!”

Nhưng không ai ăn mừng lâu.

Phía trước vẫn còn những tốp máy bay khác. Đêm nay mới bắt đầu.

Sau này, khi nhớ lại, những người lính năm ấy thường nói rằng điều đáng sợ nhất không phải là tiếng bom. Đáng sợ hơn là biết phía trên đầu mình có những chiếc B-52 đang tiến vào, nhưng vẫn phải bình tĩnh ngồi trước màn hình, chờ đúng thời khắc để bóp cò.

Họ đã chiến đấu như thế.

Không phải vì họ không biết sợ.

Mà bởi phía sau họ là Hà Nội, là đồng đội, là gia đình và là hàng triệu người dân đang trú dưới những căn hầm nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn