Tinh thần thép của kíp xe 843 húc vào cổng phụ của Dinh Độc Lập
Tôi xin kể cho bạn nghe về những người đồng đội sát cánh cùng Bùi Quang Thận trên chiếc xe tăng 843 lịch sử – những người được ví như "cánh tay phải", "đôi mắt" và "nhịp thở" để tạo nên sức mạnh cho con voi thép ấy trong ngày đại thắng.
Trong một chiếc xe tăng, người chỉ huy không thể làm nên chiến thắng nếu thiếu đi sự phối hợp nhịp nhàng của kíp xe. Trên chiếc xe tăng 843 huyền thoại, kíp xe gồm có 4 thành viên, mỗi người một nhiệm vụ nhưng chung một ý chí tiến về Sài Gòn:
Bùi Quang Thận: Trưởng xe (người chỉ huy).
Thái Bá Minh: Pháo thủ số 1 (người ngắm bắn chính).
Nguyễn Văn Kỷ: Pháo thủ số 2 (người nạp đạn).
Lữ Văn Việt: Lái xe (người điều khiển con voi thép).
Những người hùng thầm lặng sau tay lái và mâm pháo
Nếu Bùi Quang Thận là người cầm cờ chạy lên nóc Dinh thì Lữ Văn Việt chính là người đã điều khiển khối thép nặng hàng chục tấn ấy vượt qua hàng ngàn cây số từ miền Bắc vào đến tận cổng Dinh Độc Lập. Lữ Văn Việt (quê Thanh Hóa) là một lái xe cực kỳ điêu luyện. Trong những giờ phút tiến vào Sài Gòn, ông phải điều khiển xe len lỏi giữa những dòng người, tránh các chướng ngại vật và hỏa lực còn sót lại của đối phương. Chính ông là người đã lái xe 843 húc vào cổng phụ của Dinh Độc Lập. Dù xe bị khựng lại do cổng quá chắc và xích xe gặp sự cố nhỏ, nhưng sự quyết đoán của ông đã tạo áp lực cực lớn khiến quân đối phương bên trong hoàn toàn rệu rã tinh thần.
Sát cánh cùng họ là pháo thủ số 1 Thái Bá Minh. Trên đường tiến vào dinh, pháo thủ phải luôn tỉnh táo để sẵn sàng tiêu diệt các ổ đề kháng. Sự phối hợp giữa Thái Bá Minh và pháo thủ số 2 Nguyễn Văn Kỷ nhịp nhàng đến mức họ không cần nhìn nhau cũng biết đối phương đang làm gì. Nguyễn Văn Kỷ là người nạp những viên đạn nặng nề vào buồng pháo dưới sức nóng như thiêu như đốt trong lòng xe tăng, còn Thái Bá Minh là người giữ đôi mắt dán chặt vào kính ngắm để bảo vệ đội hình.
Tinh thần thép của kíp xe 843
Điều cảm động nhất của "cánh tay phải" và cả kíp xe 843 là tinh thần đoàn kết. Khi xe 843 bị kẹt lại ở cổng phụ, các thành viên không hề hoang mang. Trong khi Bùi Quang Thận nhảy xuống cầm cờ chạy vào, những người còn lại vẫn giữ nguyên vị trí chiến đấu trên xe để yểm trợ cho trưởng xe. Họ sẵn sàng nổ súng nếu có bất kỳ sự kháng cự nào từ bên trong dinh để bảo vệ người đồng đội đang đi cắm cờ.
Sau ngày giải phóng, những người lính ấy lại trở về với cuộc sống đời thường. Pháo thủ Nguyễn Văn Kỷ về quê làm ruộng, pháo thủ Thái Bá Minh cũng vậy. Họ sống giản dị, lặng lẽ giữa xóm giềng, ít ai biết rằng họ chính là những người đã ngồi trong chiếc xe tăng lịch sử ấy. Lữ Văn Việt cũng tiếp tục cống hiến trong quân đội rồi nghỉ hưu. Những "cánh tay phải" ấy chính là minh chứng cho sức mạnh của tập thể – nơi mà mỗi cá nhân đều là một người anh hùng, hy sinh thầm lặng để tạo nên một thời khắc vĩ đại cho dân tộc.
Kíp xe 843 là một chỉnh thể thống nhất, và hình ảnh chiếc xe tăng nằm yên bình tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự hôm nay chính là đài kỷ niệm sống động nhất cho tình đồng chí, đồng đội của những người con từ khắp mọi miền Tổ quốc (Thái Bình, Thanh Hóa, Nghệ An...) đã cùng hội tụ lại để viết nên đoạn kết đẹp nhất cho lịch sử.



