Tình thần yêu nước bất diệt của chàng thanh niên trẻ
Tình thần yêu nước bất diệt của chàng thanh niên trẻ
Năm 1971, khi tiếng gọi nhập ngũ vang lên từ loa truyền thanh xã Hải Hậu, anh Trần Văn Lợi – người con của vùng biển Nam Định – lặng lẽ gấp lại cuốn sổ tay còn dang dở và viết đơn tình nguyện lên đường. Ngày tiễn anh đi, mẹ anh đứng tựa cột hiên, cha chỉ vỗ nhẹ vào vai con trai, còn lũ em nhỏ chạy theo chiếc xe chở tân binh đến tận đầu làng. Anh được huấn luyện tại đơn vị bộ binh rồi hành quân vào chiến trường Quảng Trị – nơi khói lửa đang phủ kín bầu trời.
Những ngày đầu còn bỡ ngỡ với kỷ luật sắt và những buổi hành quân dài dằng dặc, vai áo sẫm màu mồ hôi và bùn đất. Nhưng người lính trẻ nhanh chóng trưởng thành giữa tình đồng đội. Ở chiến trường, họ đào hầm giữa mưa pháo, lấy tăng che mưa, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Trận đánh ác liệt nhất với anh là những ngày bảo vệ trận địa giữa bom đạn dồn dập. Đất đá tung lên như sóng biển quê nhà mùa giông bão, nhưng anh và đồng đội vẫn bám trụ, giữ vững vị trí.
Giữa ranh giới mong manh của sống và chết, họ không nói nhiều về nỗi sợ. Điều còn lại chỉ là trách nhiệm và lời hứa với quê hương. Mỗi lần ngơi tiếng súng, anh Lợi lại lấy trong ba lô mảnh vải nhỏ mẹ gửi, lau vội khẩu súng rồi ngồi tựa lưng vào thành hầm, kể cho đồng đội nghe về cánh đồng lúa chín vàng ở Nam Định, về mùi mặn của gió biển Hải Hậu.
Sau ngày đất nước yên tiếng súng, anh trở về với mái nhà xưa, mang theo những ký ức không thể nào quên. Anh không nói nhiều về chiến công, chỉ lặng lẽ cày ruộng, nuôi con, sống một đời bình dị. Nhưng trong ánh mắt người lính ấy vẫn còn ánh lên ngọn lửa của những năm tháng đã qua – ngọn lửa của lòng can đảm, của tình đồng đội, và của một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.



