Tình thương của Bác đối với khẩu phần người chiến sĩ
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Năm 1952, khi các đại đoàn chủ lực được thành lập và chính sách thuế nông nghiệp giúp mở rộng nguồn lương thực, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề xuất tăng gấp đôi tiêu chuẩn gạo hàng ngày cho bộ đội. Tuy nhiên, do tính toán cân đối kho tàng với Bộ Tài chính, Cục Quân lương nhiều lần trình đề án chỉ xin tăng tiêu chuẩn cho cán bộ, còn chiến sĩ chỉ được tăng thêm 2 lạng (tức 1,2 kg gạo/ngày).
Bác Hồ rất trăn trở về điều này. Nhiều đêm Người thao thức không ngủ. Bác hỏi đồng chí bảo vệ về sức ăn của thanh niên, và khi biết mỗi bữa thanh niên ăn năm bát cơm mới đủ no, Bác nhẩm tính riêng tiền gạo ăn ba bữa đã mất trọn 1 kg. Đêm tháng Chạp rét cắt thịt, lúc 1 giờ sáng, Bác bước xuống nhà sàn, đưa cho đồng chí bảo vệ đang đứng gác một điếu thuốc lá và hỏi anh có đói không. Khi nghe chiến sĩ thật thà đáp là rất đói, Bác xúc động nói: "Đúng rồi, chú bảo vệ ở hậu phương mà lúc này đói, thì các chiến sĩ công đồn, phục kích quân địch chắc sẽ đói gấp đôi. Mỗi chú chỉ có 1,2 kg gạo thì đánh giặc sao nổi".
Nói rồi, Bác quay lên nhà sàn mang xuống trao tận tay chiến sĩ một bắp ngô nếp luộc to để ăn đêm. Sự thấu hiểu và tình thương sâu sắc của Bác đối với đời sống bộ đội đã chiến thắng những con số tính toán cơ học. Ngay đầu tháng sau, tiêu chuẩn lương thực của các chiến sĩ đã chính thức được điều nâng lên 2 kg gạo/ngày, giúp bộ đội có đủ sức khỏe chiến đấu và chiến thắng trên khắp các chiến trường.



