Tình yêu
Tôi là Phạm Thị Huệ, người con của thôn Cồn Sẻ, hiện nay đã 65 tuổi. Trong suốt những năm tháng chiến tranh, tôi đã chứng kiến bao nhiêu đau thương, nhưng cũng có những khoảnh khắc đẹp đẽ mà tôi sẽ không bao giờ quên. Đó là câu chuyện tình yêu của tôi với anh Phan Văn Khoa, một chiến sĩ bộ đội đang đóng quân tại Quảng Trị.
Tôi là Phạm Thị Huệ, người con của thôn Cồn Sẻ, hiện nay đã 65 tuổi. Trong suốt những năm tháng chiến tranh, tôi đã chứng kiến bao nhiêu đau thương, nhưng cũng có những khoảnh khắc đẹp đẽ mà tôi sẽ không bao giờ quên. Đó là câu chuyện tình yêu của tôi với anh Phan Văn Khoa, một chiến sĩ bộ đội đang đóng quân tại Quảng Trị.
Ngày đầu gặp anh, tôi không nghĩ rằng anh sẽ là người mà tôi yêu thương suốt cuộc đời. Lúc ấy, tôi là một cô gái trẻ, tham gia vào đội dân quân tự vệ của thôn. Những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, chúng tôi ai cũng có một nhiệm vụ, nhưng giữa những bận rộn ấy, chúng tôi vẫn tìm thấy thời gian để gặp gỡ, để trò chuyện, và để yêu thương. Anh Khoa là người sống rất chân thành, luôn quan tâm, chăm sóc cho những người xung quanh. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu như vậy, trong những ngày gian khổ, khi mà chiến tranh không cho phép ai được yên bình.
Mặc dù tình yêu không thể nở hoa ngay lập tức trong chiến tranh, nhưng chúng tôi vẫn hứa hẹn sẽ gặp lại nhau sau khi chiến tranh kết thúc. Tuy nhiên, anh Khoa đã không trở về. Một ngày, khi tôi nhận được tin anh hy sinh trong một trận đánh ở phía Bắc Quảng Trị, trái tim tôi như vỡ vụn. Đau đớn nhưng tôi biết rằng anh đã hy sinh cho quê hương, cho tổ quốc.
Dù vậy, tình yêu của tôi vẫn sống mãi trong trái tim tôi. Tôi luôn kể cho các con cháu nghe về anh, về một người chiến sĩ dũng cảm, về mối tình mà chiến tranh không thể tách rời.


