Tình yêu “ba khoan” trong mưa bom bão đạn
Trong bão đạn, hạnh phúc nhất vẫn là những cuộc tình nảy nở trong chiến tranh. Chuyện tình của cô lái xe Bùi Thị Vân và anh chiến sỹ lái xe Trường Sơn Nguyễn Trần Đừng cũng bắt nguồn từ một chuyến xe định mệnh. Chia sẻ tại chương trình, bà Vân cho biết, 16 tuổi, bà trốn bố mẹ, tình nguyện đi thanh niên xung phong, có nhiệm vụ làm đường, làm sân bay, san lấp hố bom.
Năm 1968, đơn vị bà chuyển sang bộ đội, lúc đó, bà đã 19 tuổi. Đến trạm 12, trực thuộc Bộ Tư lệnh 559, bà được lựa chọn sang nhận nhiệm vụ lái xe. Bà Vân người nhỏ, xe to, bà ngồi lọt thỏm trong khoang lái. Để lái được xe, bà phải gấp chăn lót xuống nghế rồi cho cao, lấy can xăng 20 lít dựa vào sau lưng để điều khiển được xe.
Chuyện tình của cô lái xe Bùi Thị Vân (người cầm mic) và anh chiến sỹ lái xe Trường Sơn Nguyễn Trần Đừng cũng bắt nguồn từ một chuyến xe định mệnh. Trong quá trình lái xe chở thương binh, bà gặp ông Đừng, lúc đó đang bị thương nặng, phải chuyển về điều dưỡng ở Thường Tín. Chuyến xe chở về quân khu điều trị đó, ông Đừng bị thương ở chân khiến bà Vân phải cõng. Tưởng cũng cõng như những thương binh khác, nhưng chàng trai gốc Hà Nội đã để lại cho cô nữ chiến sỹ lái xe một cảm giác đặc biệt. Ông Đừng cũng thế. Nhiều lần cầm bút lên rồi lại hạ xuống, ông Đừng mới quyết định viết một lá thư bày tỏ tình cảm nhưng không dám nói tên mình. Thế mà bà Vân vẫn đoán ra, nhưng không trả lời thư vì phải chấp hành nghiêm túc mệnh lệnh của đơn vị. “Ba khoan” là khoan yêu, khoan cưới, khoan có con.
“Hôm sau, tôi đến trạm điều dưỡng thì lại gặp anh. Anh hỏi tôi, “Em có nhận được lá thư mà anh bạn của anh viết cho em không?”. Tôi bật cười, bảo không thấy. Rồi tôi bảo, yêu mà không dám nói, tôi sắp sửa xây dựng gia đình rồi đấy! Lúc đó, anh mới vội vàng nhận đấy là anh. Rồi chúng tôi quen nhau, trước tình cảm của anh, tôi đã đồng ý nhận lời yêu. Sau này, chúng tôi kết hôn và đã có với nhau 5 người con”- bà Vân kể. Bây giờ, dù ông Đừng đã mất, nhưng mỗi khi đến những ngày kỷ niệm lớn của dân tộc, bà Vân đều nhớ đến chồng. Thắp cho ông nén hương, bà lại kể cho con cháu, cho thế hệ sau nghe tình yêu đẹp thời chiến của mình, với giọng điệu tự hào xen lẫn hạnh phúc…



