Cựu chiến binh

Tình yêu đời lính

Ninh Bình16/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị đóng quân giữa một vùng đồi đầy gió. Ban ngày huấn luyện vất vả, đêm về chỉ còn tiếng côn trùng và bầu trời đầy sao. Cuộc sống lính tưởng chừng khô khan, nhưng với tôi, đó lại là nơi bắt đầu một câu chuyện mà suốt đời không quên.

Tôi gặp em vào một buổi chiều hành quân qua làng. Em đứng bên giếng nước, mái tóc buộc gọn, đôi tay thoăn thoắt kéo gàu. Khi thấy chúng tôi đi qua, em mỉm cười, ánh mắt trong veo khiến tôi bỗng chững lại một nhịp bước.

Hôm đó, cả tiểu đội được dân làng mời ở lại nghỉ chân. Em mang nước ra cho chúng tôi, còn tôi thì lúng túng đến mức không dám nhìn thẳng. Em hỏi:
“Các anh đi xa không?”
Tôi gãi đầu: “Cũng… không biết nữa, còn tùy nhiệm vụ.”

Câu trả lời ngô nghê ấy lại khiến em bật cười.

Những ngày sau đó, đơn vị tôi vẫn đóng quân gần làng. Chiều nào rảnh, tôi cũng kiếm cớ ra giếng nước. Khi thì xin gáo nước, khi thì hỏi thăm vài câu chuyện vu vơ. Em kể về gia đình, về ruộng đồng, còn tôi kể về những buổi hành quân, về đồng đội.

Chúng tôi chẳng có gì ngoài những cuộc trò chuyện ngắn ngủi. Không quà cáp, không hẹn hò, chỉ có những ánh mắt và nụ cười.

Rồi một ngày, đơn vị nhận lệnh hành quân xa. Tôi đứng trước cổng làng, lòng nặng trĩu. Em đưa cho tôi một chiếc khăn tay nhỏ, nói khẽ:
“Anh giữ lấy… khi nào về thì trả em.”

Tôi cầm chiếc khăn, gật đầu, nhưng trong lòng hiểu rằng chiến tranh không cho ai hứa trước điều gì.

Những tháng ngày sau đó, tôi luôn mang theo chiếc khăn bên mình. Mỗi lần mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy nó, tôi lại có thêm động lực. Giữa bom đạn, giữa những lần đối mặt với hiểm nguy, hình ảnh của em trở thành một điểm tựa bình yên.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng cũ. Con đường vẫn đó, giếng nước vẫn đó, nhưng em… đã chuyển đi nơi khác từ lâu. Không ai biết em ở đâu.

Tôi đứng lặng rất lâu bên giếng nước năm xưa, trong tay vẫn là chiếc khăn đã sờn cũ. Một câu chuyện chưa kịp nói thành lời, một lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Nhưng lạ thay, tôi không thấy tiếc nuối.

Vì tôi hiểu, tình yêu của người lính không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Có khi nó chỉ là một ánh mắt, một nụ cười, một kỷ vật nhỏ bé… nhưng đủ để sưởi ấm cả những tháng ngày gian khổ nhất.

Và với tôi, em – cùng chiếc khăn tay năm ấy – đã trở thành một phần đẹp nhất của đời lính, giản dị mà không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn