Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TÌNH YÊU GIỮA KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

Trong buổi trò chuyện, ông Hồ Văn Khải chậm rãi nhớ lại thời tuổi trẻ khi ông nhập ngũ năm 1965 và được biên chế vào một đơn vị vận tải hoạt động dọc tuyến đường Trường Sơn. Cuộc sống chiến đấu nơi rừng núi vô cùng gian khổ, nhưng giữa bom đạn vẫn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị, nơi tình đồng đội và tình người được thắp lên.

Nghệ An02/07/2026Hồ Thị Vân Anh (Xã Hải Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

TÌNH YÊU GIỮA KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

Tác giả: Hồ Thị Vân Anh-uỷ viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Hồ Văn Khải

-Năm Sinh:1946

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Trong buổi trò chuyện, ông Hồ Văn Khải chậm rãi nhớ lại thời tuổi trẻ khi ông nhập ngũ năm 1965 và được biên chế vào một đơn vị vận tải hoạt động dọc tuyến đường Trường Sơn. Cuộc sống chiến đấu nơi rừng núi vô cùng gian khổ, nhưng giữa bom đạn vẫn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị, nơi tình đồng đội và tình người được thắp lên.

Theo lời kể, trong một lần đơn vị dừng chân sửa đường sau trận bom lớn, ông Khải gặp Nguyễn Thị Mai, sinh năm 1948, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải. Lần đầu gặp nhau chỉ là những lời trao đổi ngắn ngủi giữa công việc, nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cả hai.

Những ngày sau đó, khi tuyến đường còn nhiều khó khăn, ông Khải và chị Mai nhiều lần gặp nhau trong các ca làm việc ban đêm. Không có thời gian cho những cuộc trò chuyện dài, họ chỉ kịp trao nhau vài lời hỏi thăm, đôi khi là một nắm cơm, một chai nước giữa lúc nghỉ ngắn. Giữa chiến tranh khốc liệt, tình cảm nảy nở một cách lặng lẽ nhưng ngày càng rõ ràng.

Đến năm 1972, khi chiến trường vẫn còn rất ác liệt, ông Khải bị điều chuyển sang một đơn vị khác. Trước ngày chia tay, hai người chỉ kịp gặp nhau trong chốc lát giữa tuyến đường đang thi công dở. Không có lời hứa hoa mỹ, chỉ có một câu hẹn giản dị: “Hòa bình rồi nhất định gặp lại.”

Trong những năm còn lại của chiến tranh, họ vẫn giữ liên lạc qua những mảnh thư ngắn. Có khi là vài dòng chữ viết vội giữa rừng, có khi là thư chuyển qua đồng đội. Mỗi lá thư đều được giữ rất kỹ, như một điểm tựa tinh thần giữa bom đạn.

Sau ngày đất nước hòa bình năm 1975, ông Khải trở về quê hương và tìm về đơn vị cũ. May mắn thay, ông biết tin chị Mai vẫn còn sống và đang công tác tại địa phương sau khi hoàn thành nhiệm vụ thanh niên xung phong. Cuộc gặp lại diễn ra sau nhiều năm xa cách, đầy xúc động và nghẹn ngào.

Không lâu sau đó, ông Khải và chị Mai nên duyên vợ chồng. Đám cưới diễn ra giản dị tại quê nhà Nghệ An, không cầu kỳ, chỉ có đồng đội cũ và bà con làng xóm chung vui. Những người từng đi qua chiến tranh chứng kiến lại một điều hiếm có: một mối tình đi qua bom đạn nhưng vẫn trọn vẹn.

Sau này, mỗi khi nhắc lại, ông Khải thường nói rằng chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ, nhưng cũng để lại một điều quý giá nhất đời ông đó là người vợ đã cùng ông đi qua cả thời tuổi trẻ gian khổ nhất

Tác giả

Hồ Thị Vân Anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn