Khác

Tình yêu mãi cho em…

Ngôi nhà ông ở nằm sâu trong ngõ, với không gian tĩnh lặng, yên bình bên dòng Châu Giang trong mát. Ông đang chăm sóc người vợ yêu thương bị bệnh nan y đã mấy tháng trời...

Ninh Bình04/09/2026Đoàn xã Thịnh Minh (Đoàn xã Thịnh Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà ông ở nằm sâu trong ngõ, với không gian tĩnh lặng, yên bình bên dòng Châu Giang trong mát. Ông đang chăm sóc người vợ yêu thương bị bệnh nan y đã mấy tháng trời...

QĐND - Ngôi nhà ông ở nằm sâu trong ngõ, với không gian tĩnh lặng, yên bình bên dòng Châu Giang trong mát. Ông đang chăm sóc người vợ yêu thương bị bệnh nan y đã mấy tháng trời. Vẻ u buồn, hốc hác hằn trên khuôn mặt già nua của ông - nhà văn Từ Thiết Linh, một thời từng là lính trên chiến trường chống Mỹ. Hơn 40 năm kể từ mùa xuân ấy, trải qua bao vất vả thăng trầm, tình cảm của đôi vợ chồng lão nông văn sĩ vẫn nồng nàn nghĩa phu thê.

Nhà văn Từ Thiết Linh tên thật là Trần Đức Mô, sinh năm 1945 tại làng Đại Hoàng, nay là thôn 2, xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân (Hà Nam), nơi mà hơn nửa thế kỷ trước nhà văn Nam Cao đã từng lấy làm nguyên mẫu cho tác phẩm "Chí Phèo" bất hủ. Năm 1965, sau khi học xong lớp 10, anh nhập ngũ vào Đoàn Tên lửa 285, đóng ở Thái Nguyên. Tết năm đó, cái Tết đầu tiên trong quân ngũ chàng trai của làng "Vũ Đại" nhận được thư nhà, lá thư của cô thôn nữ ngoan hiền cùng xóm. Mặc dù phải cùng tiểu đội tiêu đồ đi tiền trạm trong rừng, cơm chẳng có ăn suốt 2 ngày Tết nhưng Trần Đức Mô vẫn rất vui, miệng hát líu lô bởi cô bạn gái anh thầm thương trộm nhớ đã nhận lời yêu anh. "Phút giao thừa đúng lúc tiếng pháo nổ đì đùng, tôi bị tiểu đội trưởng bắt đọc thư cho cả tiểu đội nghe. Mỗi người bình một câu rồi cùng cười vang thay cho lời chúc mừng năm mới"- ông Mô nhớ lại. Ba năm sau, cũng vào mùa xuân, chàng lính trẻ được đơn vị cho về nghỉ phép. Trước Tết ít ngày anh đã sánh duyên cùng cô gái làng Trần Thị Nguyệt.

Những tưởng cuộc sống sẽ yên bình phẳng lặng nhưng sau khi xuất ngũ, năm 1985 một tai nạn bất ngờ do chập điện cao thế khiến Trần Đức Mô phải trở về quê với đôi cánh tay tàn tật, không cầm, nắm hay làm gì được nữa. Đau đớn, bi quan, anh đã bao lần tìm đến cái chết. Căn nhà nhỏ của một gia đình hạnh phúc với người vợ hiền và những đứa trẻ thơ ngây bỗng chốc trở nên bi ai, nặng trĩu u buồn, cùng quẫn. Tất cả gánh nặng cơm, áo, gạo, tiền đổ dồn lên đôi vai gầy của bà Trần Thị Nguyệt. Thế nhưng bằng tình yêu thương sâu nặng, bà đã tận tâm săn sóc chồng, đảm đang chu toàn mọi việc. Mỗi ngày ba bữa bón từng miếng cơm cho chồng, kể những câu chuyện vui đầu làng cuối xóm giúp ông khuây khỏa tinh thần, động viên ông ráng vượt lên để làm chỗ dựa cho bà yên tâm nuôi dạy các con khôn lớn.

Nhà văn Từ Thiết Linh

Nghe chồng kể, dù đang nằm trên giường bệnh, bà Nguyệt vẫn thều thào nhớ lại cái ngày ông nghĩ quẩn nhảy xuống ao định quyên sinh vì bĩ cực: "Sáng ấy là 26 Tết Bính Dần (1986), trời rét như cắt da cắt thịt, tôi đi chợ mua ít lá dong về chuẩn bị gói bánh chưng. Tự nhiên, tôi thấy nóng ruột, bồn chồn vội quay về ngay. Vừa tới đầu ngõ đã thấy mấy người hàng xóm túm tụm dưới cầu ao. Linh tính mách bảo có điều bất ổn, tôi chạy lại đã thấy ông ấy được mấy người hàng xóm kéo lên bờ, mặt mày tím tái. Nhìn chồng tiều tụy, bế tắc, tim tôi thắt lại, cổ họng nghẹn ứ. Thế rồi, nhờ bà con lối xóm khuyên can, các con nhỏ quấn quýt, ông ấy mới dần dần bình tâm chuyển ý".

 Kể lại quãng thời gian cực nhọc, đen tối ấy, vợ chồng nhà văn Từ Thiết Linh không khỏi bùi ngùi: "Cứ nghĩ đến mình là kẻ bỏ đi tôi lại xót xa trào nước mắt, nhưng tôi khóc một, vợ tôi lại khóc mười. Bởi thế, tôi quyết tâm vui sống để chứng tỏ mình chưa hẳn là người vô dụng". Nghe tiếng cười và nhìn ánh mắt của ông tôi đọc được niềm vui chân chất. Không vui sao được khi mà ông đã tự chiến thắng chính mình bằng sức mạnh diệu kỳ để rồi bắt đầu tỏa sáng ở tuổi hoàng hôn. "Điều gì khiến ông chọn văn chương làm nguồn vui khởi nghiệp cho cuộc đời mới?" - Tôi hỏi khi ông đang dùng 2 mỏm tay mở tập truyện "Bến lỡ". Nở nụ cười rạng rỡ, ông trả lời:

- Nhiều năm sau ngày bị nạn, tôi tự ti cứ quanh quẩn trong nhà. Bao thông tin xa gần đều do vợ tôi kể lại, kéo tôi gần gũi với cuộc đời. Cuộc sống thôn quê ẩn giấu bao điều thú vị, tình cảm yêu thương xen lẫn muộn phiền, ngang trái hằng ngày cứ nổi chìm theo dư luận khiến tôi trăn trở, suy tư. Không thể làm việc như người khỏe mạnh bình thường khác tôi thấy bứt rứt không yên. Bao tâm trạng buồn thương, hờn giận, mỉa mai và những cảnh đời miền quê sướng, khổ chất chứa trong tôi, tích tụ thành cảm xúc. Cùng với đó là tấm lòng tri ân người vợ hiền thục. Thế là tôi nảy ra ý nghĩ ghi lại những gì cảm nhận được từ đất và người xung quanh. Ý nghĩ ấy đã nhen lên khát vọng mãnh liệt và tôi đã quyết tâm cầm bút.

- Bằng cách nào ông cầm được bút khi mà đôi tay…? - Tôi ngắt lời.

Gỡ cặp kính lão đặt xuống bàn, nhà văn Từ Thiết Linh tự tay vê điếu thuốc lào, kẹp bật lửa vào ngón chân rồi lấy đóm châm lửa hút. Những động tác của ông thành thạo, khéo léo đến lạ kỳ. Dường như đôi tay cụt lửng chẳng hề "làm khó" cho ông trong sinh hoạt đời thường. Nhìn vậy tôi đã tìm được câu trả lời và cảm nhận được nỗi cơ cực tập luyện của ông nhiều năm trước. Bà Nguyệt kể:

- Không còn đôi tay, ông nhà tôi phải tập viết bằng 2 mỏm tay kẹp bút, từ từ, chậm chạp đưa từng nét chữ ngoằn nghoèo, nguệch ngoạc. Những ngày đầu cánh tay tê rần, đau nhói, mặt mày tái mét trông thương lắm.

Nhà văn Từ Thiết Linh cùng con và cháu nội

 Nỗi đau ấy của ông như vẫn hằn sâu trong ánh mắt và giọng nói của bà. Dù thương chồng cực nhọc, bà Nguyệt vẫn động viên ông cố gắng, khích lệ từng nét chữ của ông. Chính đôi bàn tay gầy guộc của bà đã ngày ngày xoa nắn đôi mỏm tay cầm bút, làm tan đi vết bầm chai sạn, giúp ông vơi bớt nỗi đau thân xác. Bằng ý chí, nghị lực của một người lính trận và tình cảm yêu thương chăm chút của vợ con, ông đã chiến thắng nỗi bất hạnh tàn tật. Tập truyện ngắn Bến lỡ của ông viết về đề tài nông thôn đã đoạt giải khuyến khích do Hội văn học nghệ thuật Hà Nam trao tặng năm 2000. Đây là nguồn cổ vũ lớn lao để ông tiếp tục đam mê sáng tác. Cũng năm đó ông được kết nạp vào Hội Văn học nghệ thuật tỉnh nhà. 4 năm sau, tập truyện ngắn Miền quê trăn trở của ông lại đoạt giải nhất cuộc thi viết về đề tài người lao động do Hội Văn học nghệ thuật Hà Nam phối hợp với Liên đoàn lao động tỉnh tổ chức. Mới đây nhất, ông đã hoàn thành tập thơ Hương đất với gần 100 bài được NXB Hội Nhà văn ấn hành cuối năm 2009. Điều đáng nói là, các tác phẩm của ông đều hướng về "tam nông", nhất là thân phận người phụ nữ. Theo nhà văn Từ Thiết Linh: Trong bất cứ xã hội nào thì người phụ nữ nông thôn chân lấm tay bùn vẫn đáng được đề cập nhất. Họ có tấm lòng bao dung, nhân ái và một tình yêu thương mãnh liệt mà vợ ông là một điển hình như thế. Bởi vậy, trong các tác phẩm của ông đều thấp thoáng bóng dáng người phụ nữ bình dị mà phi thường. Quan điểm ấy bộc lộ rõ nét và trở thành chủ điểm xuyên suốt trong từng truyện ngắn Từ Thiết Linh. Chứng kiến tình cảm mà ông bà dành cho nhau tôi càng thêm hiểu tại sao ông luôn nung nấu viết về người phụ nữ thôn quê và quả thực ông đã viết rất thật, rất hay về họ. Những cảm xúc của ông bắt nguồn từ chính tình yêu của người vợ.

Với bà Nguyệt, 25 năm làm trụ cột gia đình, là điểm tựa nâng đỡ những ý tưởng thơ văn của chồng, dường như bà đã kiệt sức. Thế nhưng khi nói về chồng bà vẫn rất tự hào, ánh mắt chan chứa niềm hạnh phúc. Suốt mấy tháng nay bà lâm trọng bệnh, ông quên ăn quên ngủ không lúc nào rời xa bà, ngày ngày chăm sóc bà như bao năm trước bà nâng giấc cho ông. Chỉ có điều, cùng với bón cơm, rót nước ông còn làm thơ, đọc cho bà nghe để gửi gắm lời yêu thương sưởi ấm tâm hồn vợ: "Tình yêu mãi cho em/Tình yêu mãi cho anh/Ôi, tình yêu tuyệt nhất/ Dành cho 2 chúng mình".

Trong tận đáy lòng, tôi mong sao bà sớm bình phục để cùng ông bước tiếp chặng đường đời!

Bài và ảnh: Hoàng Thành

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn