Bài viết

Tình yêu qua những nhịp sóng vô tuyến

Lào Cai12/05/2026thanh Mai (xã Chiềng Ken)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một trạm thông tin dọc tuyến đường Trường Sơn, chiến sĩ vô tuyến Phạm Văn Thành, quê huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, khi ấy 25 tuổi, thường xuyên làm nhiệm vụ bắt liên lạc với nữ điện báo viên Lê Thị Hạnh, quê huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, 21 tuổi. Giữa tiếng máy phát “tạch xè” và những bản điện khẩn nối dài trong đêm, họ dần quen với giọng nói của nhau dù chưa từng gặp mặt.

Mỗi ca trực kéo dài hàng giờ giữa bom đạn khiến hai người trở thành chỗ dựa tinh thần của nhau. Anh Thành nhớ rõ giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của cô gái miền Trung mỗi khi báo tín hiệu an toàn. Còn chị Hạnh luôn nhận ra tiếng gọi của anh giữa hàng chục tín hiệu lẫn trong sóng điện.

Họ động viên nhau vượt qua những ngày gian khổ bằng những câu hỏi giản dị về quê hương, gia đình và ước mơ sau chiến tranh. Tình cảm lớn dần theo từng phiên trực đêm mà chưa một lần biết rõ gương mặt đối phương. Đồng đội thường trêu đùa rằng đó là “mối tình qua sóng vô tuyến” hiếm có giữa chiến trường ác liệt.

Đầu năm 1975, trong một lần chuyển đơn vị tại Quảng Bình, anh Thành và chị Hạnh mới lần đầu gặp nhau ngoài đời thực. Cuộc gặp ngắn ngủi nhưng xúc động khi cả hai nhận ra người mình thương nhớ bấy lâu chính là giọng nói đã cùng mình vượt qua bao hiểm nguy. Sau ngày đất nước thống nhất, họ nên duyên vợ chồng và vẫn giữ chiếc tai nghe vô tuyến cũ như kỷ vật của một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn