Khác

TÌNH YÊU SON SẮT CỦA NGƯỜI VỢ LÍNH TÀU KHÔNG SỐ: CHỜ MỘT NGƯỜI, SUỐT MỘT THỜI THANH XUÂN

Trong thời chiến, các chiến sĩ của Đoàn tàu Không số không đều phải đặt tình yêu đất nước lên trên tình yêu đôi lứa. Dù chỉ có những cuộc gặp mặt xảy ra chớp nhoáng, những đám cưới diễn ra trong vội vàng nhưng với niềm tin son sắt, sự kiên nhẫn và hi sinh của những người vợ, người mẹ… mà Ngày trở về của các chiến sĩ hải quân chính là Ngày Đoàn tụ của gia đình, là Ngày mà đất nước đã hoà bình.

Phú Thọ12/03/2026Sưu Tầm (Đoàn Xã Vĩnh Tường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời chiến, các chiến sĩ của Đoàn tàu Không số không đều phải đặt tình yêu đất nước lên trên tình yêu đôi lứa. Dù chỉ có những cuộc gặp mặt xảy ra chớp nhoáng, những đám cưới diễn ra trong vội vàng nhưng với niềm tin son sắt, sự kiên nhẫn và hi sinh của những người vợ, người mẹ… mà Ngày trở về của các chiến sĩ hải quân chính là Ngày Đoàn tụ của gia đình, là Ngày mà đất nước đã hoà bình.

Phóng viên đã có cuộc trao đổi với bà Nguyễn Thị Tâm – vợ của Cựu chiến binh Lê Xuân Khảm, người duy nhất sống sót trên con tàu C69 về cuộc hôn nhân từ thời chiến đến thời bình:

Xin cô chia sẻ về lần gặp gỡ và nên duyên của cô với cựu chiến binh Lê Xuân Khảm?

Bà Nguyễn Thị Tâm: Gặp gỡ ông ý, đấy là cái duyên, khi đó tôi là sinh viên của trường Sư phạm. Tình cờ, khi ông ấy (Cựu chiến binh Lê Xuân Khảm) ra trường thăm em gái, nhưng em gái không có nhà, tôi ra mời nước ông ý. Mời nước xong, tôi định đi vào trong nhà nhưng ông ý bảo cô cứ ngồi đi chơi. Câu chuyện bắt đầu từ đấy. Sau đó, ông ấy gửi thư theo đuổi rất quyết liệt và tôi nhận lời yêu ông ý.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra vô cùng giản dị. Lúc đấy tôi công tác ở phòng giáo dục thành phố Vinh, cho nên chỉ bảo: “Anh ơi, chỉ mua cho 5 bông hoa lay-ơn và một cái áo dài để mặc hôm đám cưới.” Bố tôi cũng bảo, anhlà lính bộ đội cụ Hồ, lương chỉ có 5.000 đồng thôi nên con không được đòi hỏi gì. Bố tôi cũng cho một tút thuốc lá sông Cầu và 1 cân kẹo để tổ chức đám cưới.

Chúng tôi đến với nhau thời điểm đó cũng rất là khổ. Bởi vì là ông ấy vẫn còn đi chiến đấu. Cưới xong cách nhau 10 năm mới được gặp lại, rất là khổ.

Cựu chiến binh Lê Xuân Khảm

Cựu chiến binh Lê Xuân Khảm

PV: Trong những lần hiếm hoi gặp chồng trong suốt quá trình chú tham gia chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước và làm nhiệm vụ quốc tế ở Cam puchia , lần gặp nào khiến cô cảm thấy xúc động nhất?

Bà Nguyễn Thị Tâm: Có một dịp, tôi mới xin cơ quan để vào gặp chồng ở Long Xuyên. Lúc bấy giờ, vào đến nơi, tôi ngỡ ngàng vì xung quanh nước mênh mông. Tôi lại là con gái miền Bắc, lần đầu tiên vào miền Nam, không biết đường đi lối lại như thế nào, cũng không có điện thoại, cứ đi lần mò cuối cùng cũng đến được tới nơi, mừng quá

Ông ấy làm chính trị viện nên cứ phải đi giảng dạy suốt, mình không được gặp. Đến nơi, khi hỏi thăm đơn vị biết tôi là vợ thủ trưởng Lê Xuân Khảm, người ta mới đón tiếp. Tôi lúc đó mới òa lên khóc, vì thấy nơi làm việc của chồng sao khổ thế, xung quanh là nước mênh mông, lũ lụt mà sao đơn vị đóng ở chỗ như thế này.

Chúng tôi cũng được gặp nhau 4-5 ăn đêm rồi thì lúc bấy giờ lại đi chiến đấu luôn. Những đêm đi chiến đấu không bao giờ nói chuyện với vợ được một tí nào. Tôi tủi thân lắm. Có một cháu ở cùng đơn vị thấy thương cô từ Bắc vào Nam mà chồng cứ đi suốt nên mới lên tâm sự trò chuyện với cô cho vui.

Sau đó, ông ý bảo mai anh phải đi Phnom Penh rồi, em về đi. Trong đêm đó, ông cứ nói hết chuyện chiến đấu nọ kia, chẳng nói chuyện với vợ được tí nào. Tôi bảo là vâng, em về. Ông ý bảo sẽ đưa em về tới Cần Thơ thôi, rồi anh phải quay đi chiến đấu luôn. Lúc đấy tôi rất buồn, ông ý phát hiện được nên ông ý cố đưa tôi đến Huế và đến tới Tp Huế thì chắc chắn là không được nữa rồi nên lúc đấy bắt đầu buông. Biền biệt từ đấy đến chục năm sau mới gặp lại.

Điều khiến tôi xúc động và nhớ nhất là lần ông ý về thăm nhà. Hồi đấy mình làm ăn mì với bo bo. Có một dịp, ông gọi điện đàm với gửi lá thư, bảo anh chuẩn bị về. Ngày đó, thư đến không đúng ngày. Hôm về, ông dắt anh em chiến sĩ về, tưởng ông ý về bình thường thôi nhưng lại có cả chiến sĩ, lúc đó nhà không còn gạo nữa, chỉ có khoai. Tôi rất lo lắng, vội chạy sang hàng xóm vay gạo để nấu cơm. Ông ý ăn vội vội vàng vàng bữa cơm rồi bảo Anh đi đây. Lúc đấy tôi buồn quá, chưa kịp gặp, nói chuyên mà ông đã đi. Chẳng bao giờ tình cảm đầy đủ, câu chuyện trọn vẹn được.

Vợ chồng thầy giáo Lê Xuân Khảm trong căn nhà hạnh phúc tại Hải Phòng. Ảnh: Mai Thu Anh/Báo QĐND

Vợ chồng thầy giáo Lê Xuân Khảm trong căn nhà hạnh phúc tại Hải Phòng. Ảnh: Mai Thu Anh/Báo QĐND

PV: Sau những nỗi tủi thân, buồn vì nhớ thương chồng, cháu còn nhìn thấy trong mắt cô lấp lánh niềm tự hào về cựu chiến binh Lê Xuân Khảm?

Bà Nguyễn Thị Tâm: Sau này, khi ông ấy về làm thủ tục về trường hàng hải, lúc bấy giờ 2 vợ chồng mới có thời gian nói chuyện từ A đến Z về cuộc hành trình và cuộc đời của ông ấy. Lúc đấy, tôi tự nhủ, mình sẽ buông bỏ hết mọi chuyện giận hờn.

Tôi quá thương chồng và nói với ông ấy, khi nào ông có thời gian, ông đưa tôi vào thăm chiến trường, nơi ông từng chiến đấu, nơi mà có biết bao nhiêu người anh em của đã hy sinh mà chỉ còn có mình ông. Ông ý bảo, hứa với em, khi về hưu 2 vợ chồng sẽ đi một chuyến bằng ô tô vào thăm chiến trường xưa và như vậy mới nói hết được những gì về cuộc đời mình.

Đến đời con, đời cháu, tôi sẽ là người thuyết trình lại cuộc đời của ông ý. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về ông ý nhưng không hết được nỗi xúc động. Càng đi tôi càng thấy tình cảm của người chiến sĩ sao lại vô bờ bến. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào về ông ý. Những khi đại diện trường ĐH Hàng hải đến thăm, tôi cảm thấy tự hào khi có được người chồng vừa là giáo viên vừa là chiến sĩ đi chiến đấu mang lại vinh quang cho tổ quốc.

Đặc biệt, ông là người đi chắp vá lại những câu chuyện như câu chuyện của anh Hải Hồ, anh Loan. Tất cả câu chuyện của những con người đó tôi đều được gặp trực tiếp tại căn nhà này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TÌNH YÊU SON SẮT CỦA NGƯỜI VỢ LÍNH TÀU KHÔNG SỐ: CHỜ MỘT NGƯỜI, SUỐT MỘT THỜI THANH XUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa