Tình Yêu Thiên Nhiên Trong Thơ Của Ức Trai
Thiên nhiên trong thơ Nguyễn Trãi là người bạn tri kỷ, nơi gửi gắm tâm hồn thanh cao và hoài bão.
Thiên nhiên chiếm một vị trí vô cùng đặc biệt trong di sản thơ ca của Nguyễn Trãi. Dù ở chốn quan trường gập ghềnh hay khi về ở ẩn tại Côn Sơn, ông luôn tìm thấy ở thiên nhiên sự bình yên, trong sạch và một người bạn tri kỷ để sẻ chia tâm sự.
Trong thơ ông, thiên nhiên không chỉ là cảnh đẹp để thưởng ngoạn mà chứa đựng sức sống dạt dào và bài học về nhân cách. Ngọn núi, con suối, ánh trăng, ngọn trúc đều trở thành những biểu tượng cho sự thanh cao, không chịu khuất phục trước danh lợi trần thế. Khi đọc những vần thơ thiên nhiên của Nguyễn Trãi, người ta cảm nhận được một tâm hồn rộng mở, hòa quyện tuyệt đối với vũ trụ, nhưng đồng thời vẫn đau đớn một nỗi lòng trăn trở cho vận mệnh đất nước.


