Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tình yêu thời chiến

Tình yêu thời chiến

Phú Thọ03/12/2025Ngần Quốc Việt (Đoàn xã Mai Hạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom rơi đạn nổ trở thành một phần của cuộc sống, biết bao câu chuyện tình yêu vẫn âm thầm lớn lên, trở thành nguồn động viên mạnh mẽ cho những người lính ngoài chiến tuyến. Ở Vùng mỏ Quảng Ninh, những cô gái trẻ tiễn người thương ra trận với niềm tin son sắc, với lời hẹn thề gói trọn trong những bức thư tay, những kỷ vật yêu thương gửi vào chiến trường. Những câu chuyện tình yêu thời chiến, dẫu gian nan, dẫu thử thách, vẫn sáng mãi như minh chứng cho lòng son sắt, cho niềm tin vào đất nước thắng lợi, vào ngày mai sum vầy.

Họ từng là đôi bạn cùng làng, cùng lớp, cùng sẻ chia những giấc mơ tuổi trẻ. Nhưng khi chiến tranh, con đường họ đi chia thành hai hướng. Năm 1968, ông Thưởng khoác ba lô lên đường nhập ngũ, còn bà Bình theo đuổi sự nghiệp sư phạm với ước mơ trở thành một giáo viên. Ngày chia tay, hai ông bà chẳng có lời hẹn ước tròn đầy, chỉ một câu dặn dò tha thiết: “Em ở lại, anh đi chiến đấu. Khi nào thắng quân thù, anh sẽ quay về cưới em.”

Và từ đó, ông bà gửi nhớ thương qua những cánh thư hiếm hoi. Trong chiến trường ác liệt, từ năm 1968 đến 1972, bà nhận được vỏn vẹn ba lá thư của ông Lưu gửi về. Nhưng từ năm 1972, khi đơn vị ông nhận lệnh đi B, những lá thư gửi về rất hiếm, rồi bặt vô âm tín. Bà Hạnh sống trong những ngày tháng mong chờ mỏi mòn, mỗi ngày đều ngóng trông một lá thư, một tin tức dù chỉ là nhỏ nhất về người thương. Bà Hạnh tâm sự: Suốt 8 năm không tin tức, mẹ già khuyên nhủ, bạn bè giục giã: “Con chờ mãi làm gì? Có khi… người ta chẳng còn nữa”. Nhưng lời hứa "Khi nào thắng quân thù, anh sẽ quay về với em" vẫn luôn vang vọng trong tôi, trở thành động lực để tôi vững lòng chờ đợi. Tôi đã nói với mọi người rằng “Bao giờ có giấy báo tử của anh Lưu, tôi mới thôi chờ”.

Câu nói của bà Hạnh không chỉ khẳng định tình yêu mà còn là lòng kiên trung, son sắt của bà đối với người lính đang ngày đêm chiến đấu nơi chiến trường. Đó còn là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước toàn thắng, vào ngày người thương bình an trở về.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, những người lính lần lượt trở về quê hương trong niềm hân hoan của cả dân tộc. Đối với bà Bình, đó không chỉ là niềm vui chiến thắng mà còn là khoảnh khắc đoàn tụ thiêng liêng sau 8 năm dài đằng đẵng chờ đợi người đàn ông của đời mình. Bà xúc động kể: Giữa tháng 5/1975, khi đang tập huấn giáo viên, tôi nhận được tin ông Lưu đã trở về. Trái tim như vỡ òa, xúc động đến nghẹn ngào. Người đàn ông mà mình từng ngày mong ngóng, người mà tôi tin tưởng và giữ trọn lòng thủy chung bấy lâu đã thực sự trở về bằng xương bằng thịt, chứ không phải là một di ảnh hay tờ giấy báo tử. Khoảnh khắc ấy, niềm hạnh phúc như vỡ òa, không lời nào có thể diễn tả hết...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn