Bài viết

Tình yêu thời chiến

Quảng Ngãi01/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên tại thành phố cảng Hải Phòng, vào năm 1966 ông Lê An đăng ký nhập ngũ, vượt Trường Sơn vào chiến đấu tại đơn vị súng máy phòng không thuộc Tỉnh đội Quảng Ngãi. Quá trình chiến đấu, ông An bị thương nặng 2 lần (đêm giao thừa năm 1968 và tháng 4-1968), cộng với lần bị té võng khi ngủ trong rừng Trường Sơn nên sức khỏe của ông ngày càng suy giảm. Đến tháng 1-1970, ông được điều động về làm cán bộ tài vụ ở Tỉnh đội Quảng Ngãi.

Còn bà Đàm Thị Bích Vân tham gia kháng chiến chống Mỹ từ năm 1965. Là quân y chiến trường nên bà thường xuyên cùng đơn vị xông pha tấn công địch. Tình yêu thời chiến của ông An và bà Vân gặp nhiều trắc trở, dù cùng ở một đơn vị nhưng có khi vài tháng mới gặp mặt hoặc nhận được thư nhau.

Gia dinh bac Le An

Gia đình 3 người thường ngồi xem hình ảnh lưu niệm ngày xưa.

“Thời đó yêu nhau phải báo cáo tổ chức và không phải nói cưới là cưới đâu, giai đoạn khó khăn nên tất cả đều phải tạm gác chuyện riêng tư. Thời đó địch rải chất độc da cam/dioxin liên tục nên phần lớn cán bộ, chiến sĩ đóng quân trong rừng đều bị nhiễm độc mà không biết. Từ thức ăn, nguồn nước, không khí…, bất kỳ nơi nào cũng đầy rẫy chất độc dam cam/dioxin, nhưng khi đó có ai biết thứ hóa chất chết người ấy là gì đâu. Thậm chí, thời đó chúng tôi quá dại dột, sau khi địch rải chất độc da cam/dioxin, có người luộc thử củ mì nơi đó để ăn lại thấy ngon, ngọt hơn lúc bình thường. Vậy là mọi người chia nhau ra ăn và ngày càng bị nhiễm nhiều hơn, mà hậu quả phải nhiều năm sau chúng tôi mới thấy được” – ông An kể lại.

Năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, ông bà Lê An – Đàm Thị Bích Vân mới kết hôn và mãi 8 năm sau (năm 1981) họ vẫn không có con. Lúc đó, ông bà được người quen giới thiệu nhận một bé gái con của một anh bộ đội (hy sinh khi tham gia Chiến dịch biên giới Tây Nam) làm con nuôi.

Bà Vân nhớ lại, khi ẵm đứa bé còn đỏ hỏn trên tay bà mừng lắm, cảm giác như đây là món quà quý giá nhất mà vợ chồng bà từng được nhận. Nhưng trớ trêu thay, càng lớn lên chị Lê Bích Ngọc (con nuôi ông Lê An) càng có dấu hiệu chậm phát triển, khó tiếp thu kiến thức mới.

“Đến năm 8 tuổi thì Ngọc không thể đi học được nữa vì không thể tiếp thu được, nên vợ chồng tôi phải để con ở nhà. Giờ vợ chồng tôi nhận lương hưu, lương thương binh, tiền hỗ trợ nạn nhân chất độc da cam/dioxin; còn Ngọc có tiền hỗ trợ cho người khuyết tật. Do nhà chỉ có 3 người, hoàn cảnh lại vậy nên vợ chồng tôi thường xuyên đưa con đi du lịch, chơi thể thao, thăm thú nơi này nơi nọ để giải tỏa nỗi niềm trong cuộc sống tuổi già” – ông Lê An tâm sự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn