TÌNH YÊU THỜI CHIẾN- NỮ DU KÍCH BÙI THỊ HỒNG, CHIẾN SĨ THÔNG TIN NGUYỄN XUÂN NẤM
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Lời hẹn ước giữa bom đạn của Nguyễn Xuân Nấm và Bùi Thị Hồng
Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ đầy khốc liệt, khi mỗi cuộc gặp gỡ có thể là lần cuối cùng, Nguyễn Xuân Nấm và Bùi Thị Hồng đã gặp nhau và trao cho nhau một lời hẹn ước giản dị nhưng sâu sắc. Năm 1964, trong chiến dịch Bình Giã ở miền Đông Nam Bộ, chàng chiến sĩ thông tin Nguyễn Xuân Nấm gặp cô du kích trẻ Bùi Thị Hồng, người đang làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vũ khí cho chiến trường. Khi ấy, bà Hồng mới chỉ là một cô gái trẻ nhưng đã tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, không quản hiểm nguy, ngày đêm vận chuyển lương thực và đạn dược cho bộ đội. Trong những phút nghỉ hiếm hoi giữa chiến trường, hai người có dịp trò chuyện, chia sẻ về cuộc sống và nhiệm vụ. Tình cảm từ đó âm thầm nảy nở giữa tiếng bom đạn.
Đến năm 1965, khi đơn vị của Nguyễn Xuân Nấm chuẩn bị lên đường tham gia chiến đấu ở Đồng Xoài, ông đã nói lời hẹn ước với bà Hồng. Ông mong rằng sau khi đất nước hòa bình, nếu cả hai vẫn còn sống, họ sẽ tìm lại nhau và trở thành vợ chồng. Lời hẹn ấy tưởng như rất đơn giản nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh lại mang một ý nghĩa đặc biệt, bởi chẳng ai biết ngày mai mình còn sống hay không. Sau đó, do chiến trường thay đổi, hai người mất liên lạc. Mỗi người tiếp tục con đường chiến đấu của mình, mang theo trong lòng hình bóng và lời hứa của người ở lại.
Chiến tranh đã để lại những mất mát nặng nề cho cả hai. Trong một lần đang làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, bà Hồng cùng đồng đội bị địch phát hiện và bị pháo kích dữ dội. Bà bị thương nặng ở chân. Về sau, ông Nấm cũng bị thương và trở thành thương binh. Chiến tranh khiến cả hai mất đi một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi tình cảm mà họ đã dành cho nhau. Có những năm tháng họ tưởng rằng mình đã hoàn toàn lạc mất nhau giữa cuộc chiến kéo dài. Thế nhưng, lời hẹn năm nào vẫn được giữ trong lòng mỗi người.
Điều kỳ diệu xảy ra vào năm 1974, khi hai người tình cờ gặp lại nhau trong hoàn cảnh cả hai cùng đi làm chân giả. Ban đầu, họ chỉ nhìn nhau rồi cảm thấy người trước mặt rất quen thuộc. Khi nhận ra nhau, cả hai đều xúc động nghẹn ngào. Sau mười năm xa cách, chàng trai và cô gái từng trao nhau lời hẹn giữa chiến trường năm nào giờ đã trở thành hai người thương binh, mỗi người chỉ còn một chân. Nhưng thay vì từ bỏ, Nguyễn Xuân Nấm vẫn giữ nguyên lời hẹn năm xưa và ngỏ lời muốn cưới Bùi Thị Hồng. Bà Hồng từng lo rằng cả hai đều không còn lành lặn, cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn, nhưng ông Nấm đã động viên rằng không ai có thể hiểu và cảm thông cho nhau bằng những người cùng hoàn cảnh.
Sau ngày đất nước thống nhất, hai người tổ chức một đám cưới giản dị rồi trở về Củ Chi xây dựng cuộc sống gia đình. Những năm đầu hôn nhân không hề dễ dàng. Cả hai đều là thương binh, ông Nấm mất một chân và bà Hồng cũng mất một chân, nhưng họ vẫn cùng nhau lao động để nuôi sống gia đình. Ông làm nhiều công việc khác nhau, còn bà làm nông, trồng trọt, chăn nuôi. Dù cuộc sống vất vả, họ luôn động viên, chăm sóc và chia sẻ với nhau. Hai người có với nhau ba người con và cùng xây dựng một gia đình đầm ấm.
Điều đẹp nhất trong chuyện tình của Nguyễn Xuân Nấm và Bùi Thị Hồng chính là lời hẹn ước tưởng chừng mong manh giữa chiến tranh nhưng cuối cùng đã trở thành sự thật. Họ đã từng xa nhau, từng chịu thương tích và tưởng như không thể tìm lại nhau, nhưng tình yêu và sự thủy chung đã đưa họ trở về bên nhau. Ông Nấm từng chia sẻ rằng: “Anh một chân, em một chân ráp lại cũng là một đôi” – một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả một đời yêu thương, cảm thông và gắn bó. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, họ vẫn nắm tay nhau, cùng nhìn lại những năm tháng chiến tranh và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Câu chuyện của họ vì thế không chỉ là một chuyện tình đẹp mà còn là biểu tượng của lòng thủy chung, nghị lực và niềm tin vào tình yêu giữa những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử.



