TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA BÁC DÀNH CHO CÁC CHÁU THIẾU NHI
BÙI VĂN CƯỜNG
Tình yêu Bác Hồ dành cho thiếu nhi là một tình yêu vô bờ bến. Trong một lần đến thăm trại nhi đồng, Bác thấy các cháu đang chơi đùa vui vẻ ngoài sân. Bác không đi vào phòng khách mà đi thẳng ra sân chơi với các cháu. Thấy Bác, các cháu reo hò ầm ĩ rồi chạy ùa tới vây quanh. Một cháu bé mạnh dạn hỏi: "Bác Hồ ơi, sao hôm nay Bác lại đến thăm chúng cháu ạ?" Bác mỉm cười hiền từ, ôm cháu bé vào lòng và trả lời: "Bác nhớ các cháu nên Bác đến thăm. Các cháu ở đây có ngoan không, có nghe lời các cô không?" Tất cả đồng thanh đáp: "Thưa Bác, có ạ!" Bác đi một vòng, hỏi han từng cháu. Thấy một cháu trai nhỏ tuổi đứng nép ở một góc, có vẻ rụt rè, Bác liền đến gần, cúi xuống hỏi: "Cháu tên gì? Sao lại đứng một mình ở đây?" Cậu bé lí nhí: "Thưa Bác, cháu tên là Tí ạ. Cháu... cháu sợ." Bác xoa đầu cậu bé và nói: "Không có gì phải sợ cả. Bác cũng như ông của cháu thôi. Lại đây chơi cùng các bạn cho vui." Sau đó, Bác lấy ra từ trong túi áo những chiếc kẹo và chia đều cho từng cháu. Các cháu vui sướng nhận kẹo từ tay Bác. Bác dặn dò: 7 "Các cháu phải chăm ngoan, học giỏi, ăn no, ngủ kỹ. Phải đoàn kết, yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, nhé!" Trước khi ra về, Bác còn vào nhà bếp, kiểm tra bữa ăn của các cháu, dặn dò các cô nuôi dạy phải chăm lo cho các cháu thật chu đáo. Tình cảm ấm áp, sự quan tâm tỉ mỉ của Bác đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho tất cả mọi người.



