Tình yêu tổ quốc
Nhân vật: Bùi Văn Thái – sinh năm 1930, nhập ngũ tháng 10 năm 1948, quê xã Gia Hội
Mùa thu năm 1948, những cơn gió đầu đông tràn qua cánh đồng xã Gia Hội mang theo mùi rơm mới và hơi lạnh từ núi rừng phía Bắc. Trong căn nhà nhỏ lợp mái cọ bên triền đồi, chàng trai Bùi Văn Thái vừa tròn mười tám tuổi lặng lẽ buộc lại chiếc khăn nâu trên vai. Đôi mắt anh sáng lên niềm quyết tâm khi nghe tiếng trống gọi thanh niên lên đường nhập ngũ.
Mẹ anh ngồi bên bếp lửa, đôi tay gầy guộc run run vá lại chiếc áo bộ đội màu đất. Bà không khóc, chỉ nhìn con trai thật lâu rồi dặn:
— “Đi đi con. Đất nước còn khổ thì trai làng còn phải cầm súng.”
Thái cúi đầu, siết chặt bàn tay mẹ. Đêm ấy, ánh trăng nhạt phủ xuống con đường làng quanh co. Những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi rời quê trong tiếng hát át cả tiếng gió núi:
“Ra đi giữ trọn lời thề
Bao giờ non nước yên bề mới thôi…”
Tháng 10 năm 1948, Bùi Văn Thái chính thức trở thành người lính. Những ngày đầu trong quân ngũ đầy gian khó. Cơm độn ngô, áo vá vai, chân hành quân rớm máu qua những con dốc đá tai mèo sắc lẹm. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng đội lại ấm như than hồng giữa mùa đông.
Anh nhớ nhất trận phục kích bên bìa rừng năm ấy. Đêm tối dày đặc, mưa rơi xối xả. Đơn vị nhận nhiệm vụ chặn bước tiến của địch trên tuyến đường độc đạo. Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, cả cánh rừng như bừng cháy. Lửa đạn xé tan màn đêm, tiếng hô xung phong hòa cùng tiếng mưa rừng dữ dội.
Bùi Văn Thái ôm khẩu súng lao lên phía trước. Một đồng đội bên cạnh bị thương ngã xuống. Không kịp nghĩ ngợi, anh kéo bạn vào hốc đá rồi quay lại chiến hào tiếp tục chiến đấu. Đạn bay sượt qua vai nóng rát, nhưng người lính trẻ vẫn nghiến răng giữ vững vị trí đến lúc trời sáng.
Sau trận đánh ấy, đơn vị chỉ còn lại phân nửa quân số. Những người sống sót đứng lặng giữa đồi sim tím, chôn cất đồng đội bằng chính đôi tay mình. Thái cắm lên nấm mộ tạm một cành rừng non và khẽ nói:
— “Rồi đất nước sẽ hòa bình… chúng tôi sẽ sống thay phần của các anh.”
Năm tháng chiến tranh đi qua trong khói lửa, hành quân và những lá thư nhà đã ố vàng vì mưa rừng. Mỗi lần nhớ quê, anh lại hình dung con suối đầu làng, ruộng lúa mùa chín vàng và bóng mẹ ngồi đợi bên hiên.
Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Người lính năm xưa trở về xã Gia Hội với mái tóc điểm bạc sớm hơn tuổi. Quê hương vẫn còn nghèo nhưng tiếng súng đã lùi xa. Trẻ con lại nô đùa trên con đường đất đỏ, những mùa lúa lại xanh dưới chân núi.
Mỗi chiều, ông Bùi Văn Thái thường ngồi trước sân nhìn khói lam bay lên từ các mái nhà trong bản. Đôi mắt người cựu binh vẫn ánh lên sự bình thản của một người đã đi qua “một thời hoa lửa” — thời tuổi trẻ được viết bằng lòng yêu nước, bằng máu, nước mắt và niềm tin không bao giờ tắt.
Và trong ký ức của quê hương Gia Hội, tên ông mãi là hình ảnh của một thế hệ đã sống trọn đời cho Tổ quốc.



