Bài viết

Tình yêu từ một chậu nước

Lâm Đồng22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, tại Bệnh viện E2 ở Hà Nội, có hai người lính miền Trung gặp nhau.

Một người mang trên mình nhiều vết thương chiến trận. Một người con gái cũng vừa bước ra từ những trận đánh khốc liệt.

Ông là Trương Văn Hiệp, người Quảng Ngãi.

Bà là Huỳnh Thị Lượt, người Quảng Nam.

Ông Hiệp nhập ngũ từ năm 16 tuổi, từng chiến đấu trong Trung đoàn Ba Gia. Ông sử dụng trung liên và đã trải qua nhiều trận đánh sinh tử.

Trong một trận chiến, mảnh pháo găm vào má khiến ông ngã xuống giữa chiến trường. Một lần khác, ông bị đạn xuyên qua cổ, gãy tay và bị thương ở chân.

Ra Bắc điều trị, ông tưởng rằng cuộc đời mình sau chiến tranh chỉ còn lại những tháng ngày chữa bệnh.

Cho đến khi ông gặp bà Lượt.

Bà cũng là một người lính từng làm nhiệm vụ trinh sát tại Quảng Nam. Năm 1968, trong trận đánh ở cầu Bà Rén, bà bị thương rất nặng, mất một mắt và ảnh hưởng nghiêm trọng đến cánh tay phải.

Hai người cùng nằm viện.

Thấy người đồng hương miền Trung gặp khó khăn trong sinh hoạt, bà Lượt thường giúp ông Hiệp giặt giũ, xách nước và dìu ông đi tắm.

Không có lời tỏ tình hoa mỹ.

Chỉ có những việc nhỏ được lặp lại mỗi ngày.

Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, tình yêu bắt đầu.

Sau khi ra viện, họ cùng về Trường Văn hóa thương binh Phú Thọ. Tại đây, hai người chính thức trở thành vợ chồng.

Đất nước thống nhất, họ trở về Quảng Ngãi.

Rồi hai người con trai ra đời, được đặt tên Phú và Thọ.

Hơn 50 năm sau, họ vẫn ngồi bên nhau trong căn nhà nhỏ, cùng chăm sóc vườn cau, cùng ăn những bữa cơm giản dị.

Chiến tranh đã lấy đi của họ một phần cơ thể.

Nhưng cũng chính trong những ngày tháng đau thương ấy, họ tìm thấy nhau.

Một chậu nước năm xưa đã trở thành khởi đầu cho một cuộc hôn nhân kéo dài hơn nửa thế kỷ.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn