Tình yêu và khói lửa
Ngôi nhà nhỏ của cụ Phạm Trung Hải (96 tuổi, ở xã Đăk Ui, tỉnh Quảng Ngãi; trước đây thuộc H.Đăk Hà, Kon Tum) nép mình dưới vườn cà phê xanh mướt. Vách gỗ cũ kỹ, mái nhà đơn sơ nhưng lúc nào cũng ấm áp bởi những buổi đoàn viên, những lần thanh niên địa phương ghé thăm, tri ân gia đình người có công với cách mạng. Gần 100 tuổi, cụ Hải vẫn minh mẫn dù đôi chân yếu phải chống gậy mỗi khi bước đi. Mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền cùng đôi mắt sáng ngời trên gương mặt hằn vết thời gian khiến bất cứ ai
Ngôi nhà nhỏ của cụ Phạm Trung Hải (96 tuổi, ở xã Đăk Ui, tỉnh Quảng Ngãi; trước đây thuộc H.Đăk Hà, Kon Tum) nép mình dưới vườn cà phê xanh mướt. Vách gỗ cũ kỹ, mái nhà đơn sơ nhưng lúc nào cũng ấm áp bởi những buổi đoàn viên, những lần thanh niên địa phương ghé thăm, tri ân gia đình người có công với cách mạng. Gần 100 tuổi, cụ Hải vẫn minh mẫn dù đôi chân yếu phải chống gậy mỗi khi bước đi. Mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền cùng đôi mắt sáng ngời trên gương mặt hằn vết thời gian khiến bất cứ ai



