Người có công giúp đỡ cách mạng

TÌNH YÊU VÀ Ý CHÍ KIÊN CƯỜNG CỦA VỢ CHỒNG CỰU CHIẾN BINH SÔNG CẦU

Đắk Lắk22/08/2026Phường Xuân Đài (xã Xuân Đài)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
TÌNH YÊU VÀ Ý CHÍ KIÊN CƯỜNG CỦA VỢ CHỒNG CỰU CHIẾN BINH SÔNG CẦU

TÌNH YÊU VÀ Ý CHÍ KIÊN CƯỜNG CỦA VỢ CHỒNG CỰU CHIẾN BINH SÔNG CẦU

 

Ý nghĩa: mang ý nghĩa sâu sắc về tinh thần, ý chí kiên cường bất khuất cùng với lòng yêu nước nồng nàn và sự hi sinh cho độc lập của đất nước. Qua đó, thế hệ trẻ ghi nhớ công ơn tôn vinh sự hi sinh ấy, cùng ý chí vượt qua mọi khó khăn.

Trong nhịp sống êm ả đầy đủ của thời kì hòa bình hiện nay chúng ta đôi khi quên mất rằng dư âm mà chiến tranh để lại là những vết tích không thể xóa nhòa đối với đất nước dân tộc cũng như những người đã từng trải qua chúng. Với 80 năm tuổi đời, hơn 10 năm phục vụ cho cách mạng Việt Nam, vợ chồng ông Nguyễn Thanh Cao sinh năm 1935 tại Triều Sơn, Sông Cầu và bà Đoàn Thị Chuẩn sinh năm 1946 tại Xuân Cảnh, Phú Yên cũ đã phải sống chung với những mảnh đạn của bọn giặc Mỹ suốt hơn 50 năm.

Năm 1960, ông Cao và bà Chuẩn với lòng căm phẫn lũ giặc Mỹ và bọn việt gian ôm gót giày của Mỹ mà làm hại dân mình, bà quyết định tham gia cách mạng với vai trò là 1 trong các y sĩ, còn ông đi Sơn Hòa học tập 3 năm, sau đó vợ chồng ông bà thực hiện công tác ở tuyến sau của quân Cách mạng tại bệnh xá Sông Cầu, huyện Sông Cầu ngày trước. Trong một lần bà cùng 12 người đồng đội khác đi vận chuyển lương thực về cho đại đội thì bất ngờ bị giặc mai phục ném mìn vào đoàn của bà làm cho 10 người thiệt mạng, tuy nhiên bà cùng 2 người khác đi ở cuối nên may mắn sống sót nhưng bà cũng bị 1 mảnh mìn mo ghim khá sau vào bên hông ngực trái của mình. Không quan tâm tới vết thương của mình đang rỉ máu không ngừng bà không sơ cứu mà còn tức tốc trở về đại đội, trong suốt 5 ngày lạc trong rừng sau hiểm trở không có nước uống phải mon men từng ngóc ngách để tìm lấy nguồn nước hiếm hoi cứu khát cầm cự khi không có thức ăn,với ý chí kiên cường của mình bà đã sống sót 1 cách thần kì. Với vết thương trên mình, sau khi về được căn cứ bà kiệt sức mà gục ngã ngay trước cổng, đồng đội cùng mọi người tức tốc cấp cứu cho bà vì mảnh mìn không được xử lí kịp thời nên khiến bà sốt cao trong suốt hơn 5 ngày và mảnh mìn nằm mãi trong ngực bà. Bà nói mãi tới lúc sau bà mới biết khi không liên lạc được hay tìm tìm thấy mình ở nhà đại đội đã làm lễ truy điệu cho mình, bà rưng rưng ‘tôi là y sĩ cấp cứu đã rất nhiều thương binh nhưng trong lúc tôi nguy cấp tôi lại chẳng làm được gì chỉ sợ bản thân hi sinh khi mà đất nước vẫn đang cần, khi thù còn chưa trả, khi lòng căm phẫn với chúng còn chưa nguôi’. Không những thực hiện vai trò hậu cừ dưỡng thương cấp cứu cho các chiến sĩ khác, ông và bà cùng đều tham gia vận chuyển lương thực, sẵn sàng cầm súng chống trả lại bọn giặc mai phục căn cứ, vì vậy trong một lần đánh trả ông Cao bị địch bắn vào đầu suýt mất mạng. Bà kể một người đồng đội của bà với tên gọi thân mật là 4 Bổ, nhà ông ấy từ cha đến anh trai và cả ông đều tham gia du kích, cha ông là ông Chức bị giặc bắn c.h.ế.t trong 1 lần làm nhiệm vụ, anh của ông là ông Long bị giặc giết và c.h.ặ.t đầu đem về lập công, chỉ còn ông là may mắn sống sót,bà cảm thấy thương sót cho hoàn cảnh của anh trai ông nhưng cũng chẳng biết làm gì khi chiến tranh thì ai cũng phải hi sinh.

Năm 1975, khi đang thực hiện cấp cứu cho thương binh tại bệnh xá vợ chồng ông nhận được tin chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, giải phóng miền Nam đất nước làm ông bà vui rơn sau bao ngày chờ đợi, sau đó bà cùng các y sĩ trong quân ngũ di chuyển phía sau đoàn quân giải phóng để hỗ trợ các chiến sĩ bị thương phía trước. Bà chia sẻ trên người bà hơn 3 vết sẹo do bị đạn bắn trong lúc làm nhiệm vụ, tại 1/3 xương chậu của mình bị thương tật do đạn bắn. Còn ông có 1 vết sẹo ở đầu do đạn và ở phần cổ vẫn còn đạn lúc đó vẫn chưa lấy ra. Lúc đó khi được khám trên người bà có 27% thương tật, còn ông chịu 20% thương tật. Bà nói ‘chiến tranh ai chẳng có thương tật thậm chí là thiệt mạng nhưng mà nước độc lập dân không còn khổ vì lũ giặc là hạnh phúc lắm rồi’.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn