Tình yêu với tiếng hát anh thương binh
ăn nhà nhỏ nằm vỏn vẹn một góc trong khuôn viên trung tâm, chỉ rộng chừng 20 m2 gồm phòng khách, gian bếp cùng khu vệ sinh nhưng đó lại là nơi đầy ắp tiếng cười nói của ông Lê Ngọc Quang và bà Hoàng Thị Mai.
Khi phóng viên có mặt, ông vừa tiêm thuốc giảm đau xong nên buồn ngủ rồi nằm trong phòng cả ngày. Bà thì đi ra đi vào làm việc, thi thoảng thấy ông mắt lim dim xem vô tuyến lại chọc cho ông cười.
Năm 1981, sau khi được điều trị tại nhiều bệnh viện từ Nam ra Bắc, anh lính trẻ 23 tuổi Lê Ngọc Quang trở về quê hương trên chiếc xe lăn. Viên đạn xuyên vào cột sống, chỉ có thể mổ lấy đầu đạn và các mảnh xương vỡ ra khỏi tuỷ sống, còn chức năng phần dưới gần như liệt hoàn toàn. Đó cũng là lúc mà anh gặp người bạn tri kỷ của đời mình, bà Hoàng Thị Mai, một phụ nữ cùng quê. Anh vẫn hay gọi cô với cái tên “Mai Tây” vì trong mắt ông, bà trông “Tây” lắm.



"Thời ông ấy mới về, qua xã tôi chơi rồi quen, xong ông ấy ngỏ lời yêu. Lúc đầu tôi chưa đồng ý ngay đâu. Ngày ấy, nhìn ông ấy rất thanh niên vì đi chiến đấu mà liệt cả nửa người. Thấy thế tôi thương, thương lắm! Mà cái nữa là ông ấy hát hay, hát loại cải lương, nhạc vàng mà tôi mê", bà Mai tâm sự.
Bà Mai là con út trong gia đình 7 anh chị em. Khi biết bà yêu ông Quang, mọi người trong nhà đều ngăn cản. Phải đến một ngày bà nói với bố mẹ là sướng khổ hai ông bà tự chịu từ đó hai người mới được đến với nhau.
Năm 1984, ông Quang chuyển ra ở Trung tâm Thương binh còn bà Mai ở quê nhưng tháng nào bà cũng ra thăm ông vài ngày rồi lại về. Có những lúc trên chuyến xe về quê, bà nghe được bài hát “Ngày còn em bên tôi” đã bật khóc tại chỗ vì nhớ ông da diết. "Bởi bài hát đó ông ấy hay hát cho tôi nghe ngày trước", bà Mai nói.




Đến năm 1986, hai ông bà nên vợ nên chồng. Kể từ đó, bà ra hẳn miền Bắc ở cùng với ông tại Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh). Sau 32 năm cùng chung sống, tình cảm của hai người vẫn bền chặt như vậy. Chỉ có điều sức khoẻ của người thương binh già ngày một đi xuống, đôi chân teo tóp, lở loét mông, viêm tuyến tiền liệt, xương cột sống thì vẫn đau đều.
Ông Quang cũng là một trong 4 thương binh phải tiêm thuốc giảm đau với liều lượng 2 mũi/ngày. Nhưng chưa ngày nào ông chịu đựng những nỗi đau đó một mình, bởi bên cạnh mình luôn có bóng dáng người vợ.
Hàng ngày bà Mai đều đặn dậy từ 5h sáng, đi chợ nấu cơm, giặt giũ quần áo, thay bông băng ở những vết thương cho chồng. "Ông biết điều đó, thi thoảng ông ấy lại tỉ tê tâm sự với tôi. Rồi từ đó tôi biết ông ấy lúc nào cũng thương tôi lắm. Vì vậy mà tôi vẫn vui vẻ lạc quan yêu ông ấy đến bây giờ", bà Mai tâm sự.
Nhiều buổi tối sau bữa cơm, mọi việc đã xong hết, bà lại bảo ông hát cải lương cho nghe. Biết ông sức khoẻ yếu, không hát được nên bà chỉ đòi vậy thôi. Cuối cùng bà lại là người hát, rồi lại ngân nga: “Cau Hà Châu têm trầu Xuân Mỹ/Thắm môi người hò hẹn mùa sau/Quê hương anh đẹp những hàng cau/Quê em đó những giàn trầu xanh mơn mởn/Nhớ ngày xưa hai đứa từng chăn trâu đuổi bướm…”




Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh) được thành lập năm 1965 tại tỉnh Bắc Giang. Sau một số lần luân chuyển, năm 1975, trung tâm di dời về huyện Thuận Thành, Bắc Ninh. Đây là nơi ở và điều trị của thương bệnh binh hạng A trong các cuộc kháng chiến.
Trở về từ chiến trường, có những người lính đã sống và điều trị tại đây 30-40 năm cuộc đời. Trung tâm từ lâu đã trở thành ngôi nhà của những người lính năm xưa, là nơi họ gắn bó suốt phần đời còn lại của mình. Hiện nay, trung tâm có 98 thương binh đến từ 23 tỉnh thành sinh sống và là Trung tâm điều dưỡng thương binh lớn nhất cả nước.




