TÌNH YÊU XUẤT PHÁT TỪ ĐÂU?
Buổi chiều ngày 29–7–1957, Bác cùng đoàn thăm viện Y học nổi tiếng của Cộng hòa Dân chủ Đức. Nổi bật trong Viện là phòng trưng bày cơ thể“người thuỷ tinh”, đây là niềm tự hào của nước bạn. Đó là một mô hình người to bằng người thật, làm bằng chất dẻo bọc vỏ nhựa trong suốt, nhìn thấy tất cả các bộ phận của con người như xương, gân, mạch máu, tim, phổi, lục phủ ngũ tạng,... Sau khi vị Giáo sư Viện trưởng giới thiệu xong về “người thuỷ tinh” liền cảm ơn Bác Hồ và hỏi: “Thưa Chủ tịch, Chủ tịch có c
TÌNH YÊU XUẤT PHÁT TỪ ĐÂU?
Buổi chiều ngày 29–7–1957, Bác cùng đoàn thăm viện Y học nổi tiếng của Cộng hòa Dân chủ Đức. Nổi bật trong Viện là phòng trưng bày cơ thể“người thuỷ tinh”, đây là niềm tự hào của nước bạn. Đó là một mô hình người to bằng người thật, làm bằng chất dẻo bọc vỏ nhựa trong suốt, nhìn thấy tất cả các bộ phận của con người như xương, gân, mạch máu, tim, phổi, lục phủ ngũ tạng,... Sau khi vị Giáo sư Viện trưởng giới thiệu xong về “người thuỷ tinh” liền cảm ơn Bác Hồ và hỏi: “Thưa Chủ tịch, Chủ tịch có câu hỏi gì không?”. Bác nói nghiêm chỉnh: “Giáo sư cho biết “tình yêu” xuất phát từ đâu?”
Vị Giáo sư và mọi người ngạc nhiên. Sau vài phút suy nghĩ, vị Giáo sư giải thích khá lâu về hệ thống tình cảm xuất phát từ trái tim. Bác cười chỉ vào bộ lòng con người thuỷ tinh nói:“Ở Việt Nam,”tình yêu” lại xuất phát từ“toàn bộ lục phủ ngũ tạng”. Bác nói bằng tiếng Pháp. Mọi người đều cười thoải mái.
Để kết luận, xin trích nhật kí của người phiên dịch như sau:”... Khó mà diễn tả hết tâm trạng của tôi (Song Tùng) khi được giao nhiệm vụ lớn là đi dịch cho Bác Hồ trong những ngày Bác sang thăm nước Cộng hoà Dân chủ Đức vào tháng 7–1959... Trong nhật kí tôi đã ghi đầy đủ... Tôi chỉ muốn nói một suy nghĩ mà tôi đã từng theo đuổi trong suốt một thời gian dài là: Vì sao Hồ Chủ tịch vĩ đại được nhân dân và bầu bạn khắp năm châu kính mến như vậy? Chắc chắn lí do chủ yếu là vì Người, nhà cách mạng với ý nghĩa trong sáng nhất, đã hy sinh toàn bộ cuộc đời mình cho lợi ích của nhân dân Việt Nam và thế giới. Nhưng, tôi cũng phải nói một “bí quyết” nữa là: Dù có uy tín, địa vị cao tột độ như vậy, trong bất kì lúc nào, kể cả những cuộc nghi lễ quan trọng nhất, Người vẫn không quên mình là một con người bình dị giữa những con người. Tôi nghĩ rằng, phải sống sâu sắc và từng trải lắm mới đạt được sự hài hoà kì diệu ấy, sự hài hoà giữa cái cao cả và cái bình dị...”
(In trong Mỗi câu chuyện nhỏ một bài học lớn, NXB Chính trị Quốc gia, 2010, tr.38)


