Khác

Tivi đen trắng và Lời Hẹn Trở Về

Lào Cai01/12/2025Cao Thị Phúc (Chi đoàn trường TH và THCS Nậm Pung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nhắc đến những năm tháng ở mặt trận, đôi mắt bác Lù A Dê – nay đã gần 70 tuổi – lại ánh lên sự xa xăm, vừa tự hào, vừa nghèn nghẹn những ký ức khó quên. Chiều hôm ấy, trong gian nhà gỗ nhỏ ở thôn Sín Chải, bác đã kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện mà bác nói rằng “cả đời không bao giờ quên”.

Bác Dê nhập ngũ năm 1978, khi tuổi đời mới mười chín. Bỏ lại sau lưng những thửa ruộng bậc thang còn xanh mướt, bác cùng đồng đội hành quân về chiến trường biên giới phía Bắc. Ngày đi, mẹ bác trao cho bác một chiếc radio nhỏ – tài sản quý nhất của gia đình. Mẹ dặn: “Ở đâu có tiếng radio, ở đó có tiếng của quê mình. Con nghe để nhớ nhà, để biết đường mà trở về.”

Ở chiến trường, chiếc radio trở thành vật “giữ tinh thần” cho cả tiểu đội. Mỗi buổi tối, sau khi đào xong hầm hào, các anh lại quây quanh nó. Sóng lúc được lúc mất, nhưng chỉ cần nghe được giọng phát thanh viên đọc tin thời sự là cả đội như được tiếp thêm sức mạnh.

Có một lần, sau một trận chiến ác liệt, bác Dê bị thương nhẹ ở vai. Đêm đó trời mưa, gió rít qua những tán rừng. Radio bị ẩm, không lên sóng. Cả tiểu đội im lặng. Đến gần nửa đêm, máy bất ngờ phát ra một đoạn ca khúc “Cô gái mở đường”. Tiếng nhạc nhỏ nhưng rõ từng lời. Bác Dê nói: “Lúc ấy, tự nhiên nước mắt chú rơi. Chú nhớ mẹ, nhớ nhà và nhớ lời dặn. Chú tự hứa: phải sống, phải trở về.”

Chiếc radio theo bác suốt những năm chiến đấu. Đến ngày đơn vị giải ngũ, dù đã méo mó, sứt vỏ, bác vẫn mang về. Bác giữ nó như giữ cả một thời tuổi trẻ, một thời hoa lửa mà ở đó, những người lính chỉ có một niềm tin duy nhất: bảo vệ Tổ quốc bằng cả trái tim mình. Khi kể đến đây, bác Dê lấy chiếc radio cũ từ trong chiếc rương gỗ. Lớp sơn đã bong, tay quay gỉ sét, nhưng bác nâng niu như bảo vật. Bác bảo với chúng tôi: “Thế hệ trẻ bây giờ không phải trải qua chiến tranh, đó là may mắn. Nhưng chú mong các cháu nhớ: đất nước mình có được bình yên là bởi bao người đã ngã xuống, bao người như chú đã sống một thời gửi tuổi trẻ cho Tổ quốc.”

Buổi trò chuyện kết thúc khi trời tối hẳn. Rời khỏi nhà bác, mỗi chúng tôi đều mang theo cảm giác ấm áp, xúc động và biết ơn. Câu chuyện về chiếc radio nhỏ không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học lớn về niềm tin, về lòng yêu nước và lời hẹn trở về của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn