Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TNXP CHIA NHAU NGỤM NƯỚC CUỐI

Giữa rừng sâu Trường Sơn khát cháy cổ, một tiểu đội TNXP quê Thái Bình đã chia nhau ngụm nước cuối cùng để giữ mạng sống cho đồng đội bị thương – khoảnh khắc sinh tử làm sáng lên tình người giữa chiến tranh.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khát – ở Trường Sơn – không giống bất cứ nỗi khát nào.

Đó là cảm giác cổ họng khô rát như có cát, môi nứt toác, lưỡi dính chặt vào hàm, đầu óc quay cuồng. Có người ngã quỵ chỉ vì mất nước, chứ chưa cần đến bom đạn.

1. Ngày cạn nước giữa rừng sâu

Hôm ấy, tiểu đội tôi làm nhiệm vụ mở đường sau một trận bom lớn. Suối cạn. Nước mang theo từ sáng đã hết. Trời nắng gắt, đất rừng bốc hơi hầm hập.

Cao trào đầu tiên đến khi một đồng đội bị thương ở chân, máu mất nhiều, lại lên cơn sốt. Muốn cứu, phải có nước. Nhưng trong bi đông chỉ còn vài ngụm cuối.

Chúng tôi nhìn nhau. Không ai nói gì. Ai cũng khát. Nhưng ai cũng hiểu: người kia cần nước hơn mình.

2. Chia nước – chia cả sự sống

Bi đông được đặt giữa tiểu đội. Mỗi người nhấp một ngụm nhỏ, ướt môi là dừng. Phần còn lại dành cho đồng đội bị thương.

Cao trào lớn nhất là khoảnh khắc tôi đưa bi đông lên miệng anh ấy. Anh mở mắt, nhìn chúng tôi, lắc đầu yếu ớt:
– Các cậu uống đi…

Không ai nghe. Chúng tôi giữ chặt tay anh, để nước chảy từng giọt vào miệng.

Ngụm nước ấy không cứu được cơn khát, nhưng giữ anh sống qua cơn nguy kịch.

3. Nước quý hơn vàng

Sau đó nhiều giờ, chúng tôi mới tìm được một vũng nước nhỏ. Nước đục, mùi bùn, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nước ngon đến thế.

Ngày hòa bình, về quê làm ruộng, mỗi lần múc nước giếng, tôi lại nhớ đến bi đông cạn đáy năm ấy.

Ở Trường Sơn, có những lúc, một ngụm nước đáng giá hơn cả mạng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn