TNXP GIỮ BẾP HOÀNG CẦM NẤU CHO CẢ ĐƠN VỊ
Là người nhỏ con nhất tiểu đội nhưng khéo léo và gan dạ, Lê Thị Bính được giao nhiệm vụ giữ bếp Hoàng Cầm – loại bếp âm đất để nấu không có khói. Trong nhiều tháng cao điểm bom đạn năm 1972, Bính phải nhóm lửa dưới hầm, nấu hàng chục nồi cơm và canh cho đơn vị, vừa tránh bom vừa giữ bí mật tuyệt đối. Một lần địch thả bom sát bếp, Bính vẫn kiên cường ở lại che nồi để cơm khỏi đổ vì đó là khẩu phần duy nhất của chiến sĩ trong ngày.
Năm 1972, tuyến đường qua Bãi Sậy – Hưng Yên là một trong những trọng điểm bị đánh phá dữ dội. Đơn vị TNXP của Lê Thị Bính đóng quân ngay sát mép rừng, mỗi ngày phải vừa san đường, vừa tải đạn, vừa tiếp lương cho các đoàn vận tải hành quân ra mặt trận.
Bính – cô gái chỉ nặng hơn 40 ký – được giao nhiệm vụ quan trọng:
Giữ bếp Hoàng Cầm cho cả đơn vị.
Bếp Hoàng Cầm tuy nhỏ nhưng là “trái tim” của đội.
Không có khói để lộ vị trí, không sáng lửa, không tạo tiếng động.
Phải nấu trong âm thầm, phải nhanh, phải khéo, và phải tuyệt đối an toàn.
Bính nghe giao nhiệm vụ, chỉ cười:
– Em nhỏ nhưng tay em không run đâu, các anh cứ để em lo.
Nhóm lửa trong bóng tối
Mỗi buổi chiều, Bính gùi củi khô vào hầm bếp.
Củi được chẻ thật nhỏ, xếp ngay ngắn để khi đốt chỉ cho ra “lửa âm”, không bốc khói.
Trời tối dần, tiếng máy bay trinh sát AC-130 quần đảo trên cao.
Bính phải phủ lá chuối, lấy chăn ướt bịt quanh miệng bếp.
Trong không gian chỉ còn ánh sáng đỏ li ti dưới hầm đất.
Bính lúi húi nấu cơm, mùi khói nhẹ thoảng lên rồi tan vào đất ẩm.
Mồ hôi chảy dài trên trán nhưng cô không dám lau vì tay đang giữ vung nồi cho khỏi kêu.
Mỗi khi có tiếng bom nổ xa xa, đất rung lên, tro bụi rơi xuống lưng cô.
Nhưng bếp… vẫn phải đỏ.
Bom rơi ngay cạnh bếp
Một đêm mưa lớn, đơn vị thiếu ăn từ sáng vì đường bị bom khoét sâu, xe tải chưa tiếp tế kịp.
Tiểu đội trưởng dặn:
– Bính! Đêm nay phải có cơm sớm hơn mọi hôm. Cả đội đói mệt cả ngày rồi.
Bính gật đầu.
Cô nhóm bếp từ giờ thứ hai, đặt sáu nồi cơm, bốn nồi canh, và hai nồi cháo cho thương binh.
Bất ngờ, tiếng “rít” xé gió rồi ẦM!
Bom nổ ngay trên triền đồi phía sau. Đất đá bay rào rào xuống miệng hầm.
Anh em trong đội hô lớn:
– Bính! Bỏ bếp chạy đi!
Nhưng cô không bỏ.
Bính dùng cả hai tay giữ chặt nồi cơm vừa sôi để khỏi đổ.
Nước cơm phập phồng tràn lên vung.
Một mảnh đất nóng rơi vào tay khiến cô bỏng rát, nhưng cô vẫn siết nồi thật chặt.
Trong đầu cô chỉ nghĩ:
“Nếu cơm đổ… các anh lấy gì mà làm nhiệm vụ ngày mai?”
Một lúc sau, bom ngừng.
Trong hầm chỉ còn tiếng thở gấp và mùi cháy nhẹ của da bị bỏng.
Bữa cơm giữa mưa bom
Khi bom ngừng, đội trưởng chui xuống hầm, đèn pin soi vào mặt Bính đầy bùn đất:
– Trời đất… sao em không chạy?!
Bính cười, môi run:
– Em chạy thì cơm đổ mất. Các anh đói sao đánh được…
Đội trưởng nghẹn lại, chỉ biết xoa đầu cô bé:
– Em gan hơn cả mấy anh ngoài trận.
Đêm đó, cơm nóng được phát cho từng trung đội.
Không ai biết Bính đã bỏng cả bàn tay.
Chỉ đến khi ăn xong, cô mới giấu tay sau lưng, run rẩy vì rát.
Nhưng nhìn những chiến sĩ gắp từng miếng cơm trắng, Bính thấy lòng ấm lạ thường.
Nhiều năm sau
Ngày nay, xóm Đồng Dụ, xã Tân Lập, huyện Yên Mỹ (quê cũ)
đã trở thành thôn Đồng Dụ, phường Tân Lập, thành phố Hưng Yên (quê mới, theo mô hình 2 cấp).
Người dân trong vùng vẫn nhắc mãi cô TNXP nhỏ bé:
“Giữa bom đạn rung chuyển đất trời,
cô gái giữ bếp Hoàng Cầm
đã nấu đủ bữa cơm cho cả đơn vị
bằng đôi tay bỏng rát và trái tim không biết sợ.”



